18
Nghe vậy, mắt Thẩm Trường Thanh thoáng lộ vẻ vui mừng, lập tức đáp lời:
“Muội muội đã có hứng, huynh đương nhiên phải đi cùng. Ngày mai thế nào?”
Nói xong lại nhìn sang Phó Sách, giọng điệu mang theo vài phần giễu cợt:
“Phải rồi, suýt chút nữa quên hỏi muội phu có muốn cùng đi ngắm cảnh hay không?”
Phó Sách mặt không biểu cảm, đáp gọn:
“Ta thô lỗ vụng về, sợ phá mất hứng nhã của các người, không đi thì hơn.”
Thẩm Trường Thanh càng cười rạng rỡ, nhân lúc mọi người không chú ý, ghé vào tai ta nói nhỏ:
“Xem ra muội muội sau khi thành thân, đã biết nghĩ lại rồi.”
Tay cầm đũa của ta khẽ siết lại, rồi thả lỏng, dịu dàng đáp:
“Phải rời nhà rồi mới hiểu được lòng tốt của huynh trưởng.”
Tối đó, trở về phòng, Phó Sách đang mài lại lưỡi đao đi săn.
“Phó Sách,” ta bước đến bên hắn, khẽ nói, “ngày mai là thời cơ tốt.”
Tay hắn thoáng dừng lại, ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt thăm thẳm như vực sâu.
“Thẩm Trường Thanh là kẻ tự cao háo sắc. Ngày mai hắn đi cùng ta lên Tây Sơn, chắc chắn không mang theo nhiều tùy tùng.”
Ta ngừng một chút, hạ giọng thấp hơn:
“Tây Sơn hẻo lánh, ai biết có gặp phải sơn tặc hay không?”
Phó Sách im lặng trong chốc lát, rồi khẽ vuốt mặt ta, dịu giọng:
“Ta sẽ bảo vệ nàng, đừng sợ.”
Ta tựa đầu vào lòng hắn, chậm rãi mỉm cười:
“Sợ gì chứ?”
Thậm chí… ta đã chờ ngày này rất lâu rồi.
19
Hôm sau, trời trong nắng đẹp.
Ta thay một bộ váy áo rực rỡ, bên tóc cài trâm ngọc long lanh.
Khi thấy ta, ánh mắt Thẩm Trường Thanh gần như phát sáng, không kìm nổi lời khen:
“Hôm nay muội thật xinh đẹp rạng rỡ.”
Ta chỉ khẽ cười, theo hắn lên xe.
Quả nhiên hắn chỉ dẫn theo hai tên tiểu đồng.
Đường núi mỗi lúc một gập ghềnh, từng đóa mai đỏ rải rác giữa núi rừng, phong cảnh quả có phần hữu tình.
Thẩm Trường Thanh trên đường không ngừng bắt chuyện, ta mỉm cười đối đáp, đồng thời âm thầm quan sát địa hình xung quanh.
Khi xe đến một khu rừng nhỏ, mai nở rộ hơn hẳn, vắng vẻ hiu quạnh.
“Muội muội, xem kia, gốc mai này nở đẹp làm sao.”
Hắn chỉ về phía trước, ngoái đầu cười với ta, trong mắt ánh lên nôn nóng.
Hắn đưa tay ra:
“Đường núi trơn trượt, để ta dìu muội qua.”
Rồi liếc mắt ra hiệu, hai tên tiểu đồng liền lui xuống, không để lại một lời.
Thẩm Trường Thanh lập tức không còn e ngại.
“Tam muội à, gả cho một kẻ quê mùa thế kia, hẳn là khổ lắm phải không?
“Chỉ tiếc năm xưa muội không ngoan, không chịu thuận theo lòng huynh, nhưng giờ hiểu ra cũng chưa muộn.”
Vừa nói, hắn vừa đưa tay định kéo ta lại.
Ta đang định lên tiếng, thì trong rừng đột nhiên vang lên tiếng động lạ.
Sắc mặt Thẩm Trường Thanh lập tức thay đổi:
“Ai đó?!”
Chưa dứt lời, một bóng đen như u linh lao ra từ trong rừng, lưỡi đao lóe sáng như ánh bạc, thẳng tay chém tới!
Thẩm Trường Thanh kinh hoảng hét lớn, chật vật tránh lui:
“Người đâu! Có thích khách!”
Nhưng chẳng một ai đáp lại.
Hai tên tiểu đồng — đã nằm sõng soài dưới đất, sống chết chưa rõ.
Thấy cảnh đó, sắc mặt hắn tái nhợt, kinh hãi bỏ chạy.
Nhưng sao có thể thoát được tay Phó Sách?
Chỉ một bước lao đến, lưỡi đao lạnh băng đã kề sát yết hầu hắn.
20
“Tha... tha mạng...”
Chân Thẩm Trường Thanh mềm nhũn, quỳ sụp dưới đất, giọng lắp bắp không thành lời.
“Hảo hán tha mạng! Muốn bao nhiêu bạc ta cũng đưa!
“Phải rồi! Bên cạnh ta là thiên kim nhà họ Thẩm ở kinh thành! Ngươi... ngươi cứ bắt nàng đi mà hưởng dụng, ta... ta tuyệt đối không hé răng nửa lời... Á!!!”
Chưa dứt câu, cánh tay hắn đã bị chém bay, máu phun tung tóe đầy đất.
Ta nắm chắc chuôi đao, khẽ cười:
“Huynh quả thật là... huynh tốt của ta đấy.”
Thẩm Trường Thanh rống lên thê thảm, căm giận nhìn ta trừng trừng:
“Thẩm An Tuế! Là ngươi!”
“Là ta.”
Ta lạnh lùng nhìn hắn.
“Kiếp trước, ngươi hại chết Phó Sách, hại chết ta — món nợ này, hôm nay ta đến đòi.”
“Ngươi... ngươi nói bậy! Ta không có!”
Hắn gào lên, trong mắt tràn đầy hoảng loạn.
“Phụ thân sẽ không tha cho các ngươi đâu! Dám giết ta...!”
Ta chớp mắt, giọng vô tội:
“Sao có thể chứ? Giữa núi vắng gặp sơn tặc, may nhờ huynh trưởng liều mình che chở, mới cầm cự được tới khi phu quân tới cứu...
“Phụ thân tuy đau lòng, nhưng người chết rồi, cũng chẳng thể làm gì hơn.”
Ánh mắt hắn trừng trừng nhìn ta — đôi mắt từng khiến ta ghê tởm, giờ chất đầy hận thù và không hiểu nổi.
Hắn có lẽ đến chết cũng không hiểu, vì sao ta lại hận hắn đến thế.
Nhưng cũng chẳng cần hiểu nữa.
Lưỡi đao của Phó Sách chém xuống, dứt khoát, gọn gàng.
Máu tươi phun trào, nhuộm đỏ cánh mai trắng xóa.
Thẩm Trường Thanh gục xuống, tròng mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt.
Ta im lặng nhìn hắn, cho đến khi thân xác ấy hoàn toàn bất động.
Phó Sách đi tới, khẽ đưa tay che mắt ta lại.
Ta thuận thế tựa vào lòng hắn.
Mọi thứ... đã kết thúc.
21
Khi hai tên tiểu đồng tỉnh lại, chỉ thấy ta ôm chặt Phó Sách, mặt đẫm nước mắt.
Bên cạnh chúng ta — là thi thể Thẩm Trường Thanh, chết trong tư thế thảm khốc.
“Tiểu... tiểu thư... công tử... công tử người...”
Ta nghẹn ngào:
“Sơn tặc tàn bạo, huynh trưởng vì bảo vệ ta mà chết. Nếu không nhờ phu quân kịp thời tới cứu... e rằng ta cũng đã...”
Nghe vậy, Phó Sách càng ôm ta chặt hơn.
Hai tên tiểu đồng sợ đến vỡ mật, dưới sự sai khiến của ta, lảo đảo khiêng thi thể Thẩm Trường Thanh xuống núi.
Trở về phủ Thẩm, trời đã nhá nhem tối.
Khi thi thể Thẩm Trường Thanh được đặt giữa đại sảnh, phụ thân đang ngồi nhàn nhã thưởng trà.
Thấy xác con, chén trà trong tay ông “choang” một tiếng rơi vỡ.
“Đây... đây là chuyện gì?!”
Ta quỳ sụp xuống đất, nước mắt lưng tròng:
“Phụ thân! Huynh trưởng... huynh trưởng vì cứu con... bị sơn tặc sát hại rồi!”
Phó Sách cũng quỳ theo, trầm giọng nói:
“Nhạc phụ đại nhân, là tiểu tế vô dụng, không kịp đến cứu đại cữu huynh.”
Phụ thân lảo đảo lùi lại mấy bước, được quản gia đỡ mới đứng vững.
Nhìn khuôn mặt chết không nhắm mắt của Thẩm Trường Thanh, ông rơi lệ không ngớt:
“Con ơi! Là tên ác tặc nào... dám hạ độc thủ như thế?!”
Ông nghiến răng, nhìn chằm chằm Phó Sách:
“Phó Sách! Võ nghệ ngươi cao cường, chẳng lẽ không nhìn ra sơn tặc thuộc phe nào?”
Phó Sách cúi đầu:
“Kẻ ấy bịt mặt, ra tay tàn độc, chiêu thức hỗn loạn, không đoán được lai lịch.”
Ta nức nở tiếp lời:
“Phụ thân... tên sơn tặc đó hung ác lắm, nếu không nhờ phu quân đến kịp... nữ nhi e rằng cũng...”
Phụ thân nhìn ta, rồi nhìn Phó Sách, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng, nhắm mắt nặng nề nói:
“Thôi thì... chuyện này ta sẽ điều tra kỹ. Nhất định phải chém vụn lũ tặc nhân ấy, để báo thù cho con ta!”
Những ngày sau đó, cả phủ Thẩm chìm trong tang thương u ám.
Phụ thân sai người lùng bắt "sơn tặc" khắp nơi, nhưng đương nhiên không thu được gì.
Ông gầy rộc đi thấy rõ, thái độ với ta và Phó Sách cũng trở nên lạnh nhạt — hiển nhiên là đang oán giận trong lòng.
Đêm ấy, ta khẽ nói bên tai Phó Sách:
“Đã đến lúc ra tay rồi.”
Phó Sách gật đầu, bóng dáng hòa lẫn vào màn đêm, không một tiếng động, như loài cú mèo trong rừng sâu.
Chỉ chưa đến một tuần hương, hắn đã quay lại, tay cầm một chiếc hộp gỗ trầm nhỏ nhắn.
“Tuế Tuế, mọi thứ... đều ở đây.”
Ta đón lấy, mở ra nhìn — bên trong là mấy tờ thư tín.
Nội dung viết trong đó, là chứng cứ Thẩm Trường Thanh cấu kết quan lại trong triều, mượn danh phụ thân ta để tham ô vơ vét.
Ta khẽ cười lạnh: