1.
Triệu Khê Hành còn chưa kịp nói hết câu, ta đã nhét cho hắn một viên đan dược thanh nhiệt giải độc.
“Tướng quân ngậm lấy viên này, sẽ giải được dược tính.”
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng ấy, sắc đỏ bừng trên khuôn mặt hắn dần tan đi.
Chợt hắn quay sang nhìn ta, ánh mắt phức tạp:“...Chỉ vậy thôi?”
Ta ngẩn ra:“Chứ không thì sao? Chẳng hay tướng quân còn trông mong điều gì khác?”
Hắn ho khan một tiếng, vội vàng nghiêng mặt tránh đi.Rõ ràng thuốc đã giải xong, thế nhưng vành tai vẫn đỏ lựng chẳng khác gì mới rồi.
Một lát sau, như bừng tỉnh, hắn nhíu mày nhìn ta:“Giang cô nương đã có sẵn thuốc giải, cứ đưa thẳng cho ta là được. Ta tất nhiên sẽ hậu tạ hậu hĩnh, cớ sao lại còn lôi chuyện nam nữ thụ thụ bất thân vào?”
Ta cau mày.
Người này… sao lại còn định lật lọng?Chẳng lẽ còn muốn nuốt lời?
“Tướng quân nói vậy quả là vô lý. Khi nãy ngài đứng còn chẳng vững, nếu ta đưa thẳng, liệu ngài có cầm nổi không?”
“Chẳng phải... chẳng phải cuối cùng vẫn là ta phải tự tay đút cho ngài đó sao? Tay ta chạm vào ngài, chẳng phải cũng là da chạm da rồi ư?”
“Ta tuy không cao quý bằng tỷ tỷ ruột của mình, nhưng cũng là nữ nhi khuê các trong sạch. Làm sao có thể dây dưa với nam tử bên ngoài như vậy?”
Hắn á khẩu, nhất thời không nói nên lời, đành lúng túng đánh trống lảng:“Sao nàng lại mang theo thuốc giải của thứ dược này bên người?”
Ánh mắt hắn vô tình rơi xuống trước ngực ta – nơi vạt áo vừa được ta cởi ra khi nãy vẫn chưa kịp buộc lại, thần sắc bỗng trầm xuống.
Thuốc giải ta giấu ở chỗ kín, mà y phục dự yến lại tầng tầng lớp lớp, muốn lấy ra chỉ đành gỡ đai áo.
Ta xoay người, chỉnh lại dải lưng cho ngay ngắn, đoạn mới mở lời:“Tướng quân lâu ngày không ở kinh thành, e rằng chưa hay.”
“Trường công chúa xưa nay hành sự phóng túng, tiệc do nàng tổ chức, bọn ta phần lớn đều ngầm chuẩn bị sẵn ít thuốc giải phòng khi bất trắc.”
“Huống hồ, trên đời nào có loại xuân dược nào nhất định phải giải bằng cách ấy.”
“Phần nhiều chỉ là khiến người ta tứ chi vô lực, tiện cho Trường công chúa tùy ý hành xử mà thôi.”
Lời vừa dứt, nơi xa đã truyền đến tiếng quát nũng nịu xen lẫn tức giận của Trường công chúa:“Người đâu! Giường nệm của bản cung đều chuẩn bị xong rồi! Vậy mà dám để đại tướng quân của bản cung chạy mất!”
2.
Ta còn chưa kịp hoàn hồn, đã bị Triệu Khê Hành bế ngang người, giấu vào giữa tầng tầng cành lá.
Chẳng bao lâu sau, Trường công chúa dẫn theo một đám cung nhân hối hả tìm tới.
“Công chúa yên tâm, thứ thuốc kia dược lực mạnh vô cùng, đủ khiến một con trâu gục ngã! Nô tài còn đặc biệt tăng gấp đôi liều lượng!”
Trường công chúa chau mày, giọng đầy bực bội:“Vậy nói xem, người đâu rồi? Còn không mau lục soát cho bản cung!”
“Dạ dạ! Nô tài lập tức đi tìm!”
Bên cạnh có một cung nữ rụt rè hỏi nhỏ:“Vì sao công chúa lại một lòng một dạ với Triệu tướng quân như vậy? Ai ai cũng nói dung mạo chàng hung tợn, tính tình thô lỗ, thiên kim tiểu thư trong kinh đều tránh còn chẳng kịp mà...”
Trường công chúa khẽ bật cười khinh miệt:“Tiểu nha đầu thì biết cái gì! Niềm vui trong khuê phòng, há lại do mấy tên bạch diện thư sinh có thể đem lại?”
“Ngươi chưa thấy bắp tay, bắp chân của Triệu tướng quân kia... tặc tặc, bản cung còn lén liếc qua...”
Nàng hạ thấp giọng, tay khẽ vẽ một vòng, khiến tiểu cung nữ đỏ mặt kêu khẽ:“Thật... thật vậy sao?”
“Hừ! Bản cung xem người vô số, ánh mắt bản cung chính là thước đo, há lại nhìn sai được?”
Vô thức, ánh mắt ta liếc sang phần dưới thân người bên cạnh.
Lập tức bị ánh nhìn sắc bén của Triệu Khê Hành quét tới.
Ta vội thu lại tầm mắt.Thật nhỏ mọn, cho Trường công chúa xem được, mà ta lại không.
Mãi đến khi nhóm người kia vừa oán giận vừa rời đi, hắn mới ôm ta từ trên cây đáp xuống đất.
Hắn buông tay, lui về sau một bước, thần sắc đã trở lại bình tĩnh như thường:“Chuyện hôm nay, đa tạ Giang cô nương. Cáo từ.”
Thấy hắn sắp rời đi, ta vội vàng níu lấy tay áo hắn:“Tướng quân cứ thế mà đi ư? Khi nãy nói sẽ cưới ta… chẳng lẽ chỉ là lời gạt người?”
Hắn khựng bước, mày hơi nhíu lại:“Giang cô nương, Triệu mỗ xưa nay không phải kẻ thất tín bội lời.”
Ta càng siết chặt tay áo hắn, nhất quyết không buông:“Nhưng ta và ngài mới chỉ gặp đôi ba lần, ta làm sao biết được nhân phẩm ngài thế nào? Nếu ngài cứ thế bỏ đi, ta chẳng có cách nào kêu oan. Thanh danh của ta...”
Hắn như bất lực, rút từ trong ngực áo ra một khối ngọc bội, trang trọng đặt vào lòng bàn tay ta.
Trên mặt ngọc khắc hai chữ: “Khê Hành”.
“Giang cô nương, lần này có thể yên tâm rồi chứ?”
Ta nắm chặt lấy ngọc, đôi mắt cong cong, tươi cười như hoa:“Yên tâm rồi, yên tâm rồi! Tướng quân phong tư tuấn lãng, khí vũ hiên ngang, sao có thể là kẻ lật lọng được chứ!”
Khoé môi hắn khẽ giật, cuối cùng chỉ đành xoay người, sải bước rời đi.
Ta hướng theo bóng lưng hắn vẫy tay, không quên khẽ gọi:“Triệu tướng quân, thiếp sẽ đợi chàng đến rước thiếp đó—”
“Nhớ là đến sớm một chút nha—”
3.
Vài ngày trước, ta lại trông thấy Triệu Khê Hành lần thứ ba bị tỷ tỷ từ chối ngoài cửa.
Hắn đứng thẳng tắp nơi tiền viện, đối mặt với những lời khách sáo lấy lệ từ mẫu thân của tỷ, chỉ lặng lẽ ôm quyền cáo từ, không tranh, không biện.
Lần đầu tiên ta thấy hắn tới cầu thân là ba tháng trước.