5.
Ngày xuất giá, trong viện náo động ồn ào.
Giữa lúc ấy, tỷ tỷ lại xông thẳng vào phòng, đi một vòng quanh ta, bật cười châm chọc:“Nhặt kẻ ta không cần mà cũng coi như báu vật? Ngươi thật sự cho rằng Triệu Khê Hành thích ngươi sao?”
“Chẳng qua bị ta cự tuyệt ba lần, giận quá mất khôn, nên mới tiện tay túm đại một kẻ thế thân mà thôi!”
Ta ngồi trước đồng kính, cài cây trâm ngọc trai cuối cùng lên búi tóc, không buồn đáp lại một lời.
Thích ư?Ta chưa từng dám vọng tưởng điều đó.
Ta chỉ không muốn bị gả làm thiếp cho viên ngoại Trương đã ngoài năm mươi.
Nếu người tới cưới là ai khác, ta cũng đồng ý.
Nhưng tiếng tỷ tỷ thì vẫn ong ong bên tai, không dứt, quả thật khiến người phiền lòng.
Ta đưa tay mở đáy hộp trang sức.
Bên trong là bộ trâm phượng nạm ngọc mà Triệu Khê Hành đã đích thân đưa tới.
Ta nhón tay cầm lấy hai cây trâm cài khảm hồng ngọc, làm bộ khó xử:“Tỷ tỷ đến thật đúng lúc, mau giúp muội xem nên đeo chiếc nào mới hợp với giá y hôm nay?”“Tướng quân đưa tới nhiều quá, muội nhìn đến hoa cả mắt.”
“Ngươi—!”
Tỷ tỷ tức đến đỏ cả mắt, chỉ tay mắng:“Dã kê vẫn là dã kê, có cắm đầy trâm vàng cũng chẳng hóa nổi thành phượng hoàng!”
Ta không đáp, chỉ khẽ mỉm cười, lại lấy ra một đôi vòng tay bạch ngọc sáng trong như nước, đeo lên cổ tay, giơ lên trước mặt nàng mà khẽ nghiêng.
Tỷ tỷ giận đến mức đầu ngón tay cũng run lên:“Giang Hàm Nguyệt! Ngươi đừng quá đắc ý!”
Đúng lúc đó, bà vú bước vào, nửa khuyên nửa kéo, cuối cùng cũng đưa tỷ tỷ rời đi.
Chậc… thật đáng tiếc.
Đôi khuyên tai Đông châu còn chưa kịp đem ra khoe với nàng cơ mà.
6.
Trong hỷ phòng, nến đỏ cháy cao, ánh lửa phập phồng lay động.
Lúc khăn voan được vén lên, ánh mắt ta lập tức chạm phải đôi đồng tử sâu thẳm của Triệu Khê Hành.
Ta còn chưa kịp nhìn kỹ, mùi rượu đã theo hơi thở hắn ập đến.
Khẽ nhíu mày, ta hơi chau mũi.
Hắn lập tức nhận ra, vẻ mặt có phần không được tự nhiên, giọng trầm khàn giải thích:“Hôm nay... vui quá, uống hơi nhiều. Bình thường không thế này.”
Ta nhẹ giọng đáp:“Không sao đâu.”
Hắn có vẻ nhận ra ta hơi căng thẳng, nên hạ giọng, giọng nói trở nên ôn hoà:“Nàng... không cần quá câu nệ. Nay ta và nàng đã bái đường thành thân, nàng chính là thê tử danh chính ngôn thuận của ta.”“Chuyện quá khứ, ta sẽ không nhắc đến. Về sau, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng.”
Một tia ấm áp len lỏi trong tim.
Sự thành thân của nữ tử trong thiên hạ phần lớn do cha mẹ làm chủ, có không ít người tới ngày thành hôn mới lần đầu gặp mặt phu quân.
Phu quân là người thế nào, tốt hay xấu, đều phải nhìn vào vận số.
Mà ta... đã là may mắn hơn rất nhiều người rồi.
Ngẩng đầu nhìn hắn, ta mỉm cười chân thành:“Tạ ơn phu quân.”
Hắn bỗng quay mặt sang bên, ho nhẹ một tiếng:“Không còn sớm nữa, nghỉ ngơi thôi.”
Màn hồng buông xuống.
Khi hắn cúi người hôn ta, vẫn còn mang theo mùi rượu. Ban đầu, vị ấy thật chẳng dễ chịu gì.
Ta sợ hãi nhắm chặt hai mắt, thân thể căng cứng như tượng.
Hắn khàn giọng an ủi, động tác vô cùng nhẹ nhàng:“Đừng sợ.”
Khi vùi mặt vào lồng ngực hắn, ta ngửi thấy một hương khí thanh mát lạnh lẽo, khiến lòng cũng dần an ổn hơn đôi phần.
Chỉ là nụ hôn của hắn quá đỗi triền miên, khiến ta đầu óc choáng váng, vô thức nhớ lại cuốn sổ nhỏ đã lén đọc trước ngày thành thân.
Thì ra… đây gọi là động phòng sao?
Trong sách có viết, đêm động phòng sẽ là chuyện khiến người ta cảm thấy vô cùng vui thích.
Thế nhưng, đối với ta và hắn… đêm nay đã thất bại.
Ta vốn đã sợ đau, mà hắn lại quá mức dịu dàng, nhường nhịn từng chút một, khiến cho ta càng lúc càng buông lỏng ủy khuất mà bật khóc không ngừng.
Hắn chống tay bên người ta, hơi thở dồn dập, gân xanh bên thái dương giật thắt từng hồi.
Còn ta, chỉ biết nghẹn ngào nức nở, hơi thở đứt quãng, khóc đến cả người run rẩy.
Giằng co một lúc lâu, cuối cùng hắn buông xuôi, nặng nề nằm xuống bên cạnh, kéo chăn đắp cho ta:“…Thôi, đừng khóc nữa, ngủ đi.”“Đợi đến khi… nàng chuẩn bị sẵn sàng rồi hẵng nói.”
7.
Mấy ngày liên tiếp, đêm nào cũng như đêm nào.
Hắn thử, ta khóc.
Sắc mặt hắn ngày một u ám hơn.
Còn ta thì vừa ấm ức vừa xấu hổ, khóc đến sưng cả đôi mắt.
Hôm nay lại thất bại thêm lần nữa, ta vừa sụt sịt vừa lần tay dưới gối, lấy ra quyển sổ nhỏ nhàu nhĩ, đưa cho hắn.