8.
“Thật rộng lượng.”
Tiểu Thúy bị dọa đến tái mặt, ta phất tay bảo nàng lui xuống, rồi thẳng thắn đối diện với hắn.
“Những lời ta vừa nói đều là lời thật lòng. Ta, Kiều Minh Châu, không cầu tình cảm bền lâu, chỉ mong có thể cùng tướng quân tương kính như tân, giữ đúng danh phận là đủ.”
“Chỉ cần ngài để ta ngồi vững vị trí chủ mẫu phủ tướng quân, còn những việc phong hoa tuyết nguyệt bên ngoài, ta sẽ không can thiệp.”
Phó Húc bật cười lạnh.
“Hay lắm. Nàng đã nói vậy, vậy ta liền thật sự đi tìm thú vui cũng không ngại gì nữa.”
Nói rồi hắn quay người bước đi, nhưng đi được vài bước, hắn lại dừng lại, ngoảnh đầu nhìn về phía ta.
“Bày ra cái bộ mặt khó chịu này, nàng định cho ai xem?”
Ta theo phản xạ đưa tay sờ nhẹ khóe môi, quả nhiên đang vô thức cau lại.
Phó Húc bật cười, rồi bế bổng ta đặt xuống giường. Ta có chút ngượng ngùng quay mặt đi.
“Ta thật sự không tin vào tình yêu trọn đời trọn kiếp.”
“Nhưng ta tin.” Hắn nhìn ta, ánh mắt nghiêm túc khác thường. “Kiều Minh Châu, chi bằng chúng ta dùng cả đời này để đánh cược, xem cuối cùng ai mới là kẻ thắng.”
Sau một đêm ân ái nồng nàn, Phó Húc dịu dàng vuốt ve bụng dưới của ta. Ta dở khóc dở cười.
“Sờ cũng không ra đâu, chuyện có con hay không là tùy vào ý trời.”
“Ta biết.” Hắn vẫn không dừng tay, chỉ là động tác nhẹ nhàng hơn, rồi bất ngờ ghé sát tai ta, khẽ nói.
“Minh Châu, thật ra... Tiểu Thiên không phải do ta sinh ra.”
Ta tròn mắt kinh ngạc, ngẩn người nhìn hắn.
“Ngày trước trong quân, một huynh đệ của ta yêu phải một nữ nô nước ngoài. Khi chiến trận ác liệt, huynh ấy tử trận, nữ nhân kia cũng lựa chọn đi theo. Chỉ còn lại đứa bé mới sinh – chính là Tiểu Thiên.”
“Ta sợ thân thế của thằng bé bị người ngoài chỉ trỏ dị nghị, nên đã giấu chuyện này, nói dối là con ruột của mình.”
Ta kinh ngạc đến mức chẳng thể thốt ra lời nào.
9.
Nhờ sự cố gắng của ta và Phó Húc, ba tháng sau, đại phu chẩn mạch xác nhận ta đã mang thai.
Phó Thiên vui mừng đến mức gần như nhảy dựng lên, lập tức kéo ta và Phó Húc đến tửu lâu ăn mừng.
Nào ngờ giữa đường, chúng ta lại bắt gặp một cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.
Tỷ tỷ đang cầm một cây trúc, đánh một nữ tử đến mức bò lê bò lết giữa đường.
“Đồ hồ ly tinh hạ tiện! Dám quyến rũ trượng phu của ta!”
“Ngươi cũng là con gái nhà lành, sao lại không biết liêm sỉ đến thế!”
Ta vội đưa tay bịt tai Phó Thiên lại. Xung quanh đã có không ít người vây xem náo nhiệt, Phó Húc kéo ta lại, lắc đầu ra hiệu không nên xen vào.
Đến tửu lâu, khi ta vừa đưa mắt nhìn xuống qua cửa sổ, liền thấy Lục Kính Ngôn hớt hải chạy đến kéo tỷ tỷ đi, trận huyên náo dưới phố mới coi như kết thúc.
Chỉ là ta không nhịn được cau mày, càng nhìn càng thấy lạ.
Nếu ta không nhìn nhầm, bụng của tỷ tỷ… sao lại bằng phẳng đến thế?
Rõ ràng nàng đã được hơn sáu, bảy tháng mang thai, lẽ nào...
Thấy vẻ nghi hoặc trong mắt ta, Phó Húc cuối cùng cũng buông tiếng thở dài.
“Vốn dĩ muốn giấu nàng, sợ nàng phải lo nghĩ trong thời gian mang thai.”
“Tháng trước, tỷ tỷ nàng đến biệt viện của Lục Kính Ngôn thì bắt gặp hắn đang dan díu với một nữ tử khác. Trong lúc ba người giằng co, cái thai… đã không còn giữ được.”
Ta nhất thời không rõ trong lòng là vị gì, chỉ biết trong khoảnh khắc đó, hình ảnh kiếp trước bị một kiếm xuyên bụng, một xác hai mạng lại hiện về trước mắt. Tay chân bỗng chốc lạnh buốt.
Phó Húc nắm lấy tay ta, nhẹ nhàng xoa ấm.
“Đừng nghĩ nhiều. Cũng đừng để tâm làm gì.”
Ta cúi đầu nhìn xuống bụng mình, nơi hơi nhô lên một chút, khẽ thở dài một hơi thật dài.
Đêm ấy, chiếc xe ngựa của ta dừng lại ở một góc phố vắng lặng.
Chờ một lúc, rèm xe được vén lên, tỷ tỷ bước vào, sắc mặt lạnh lùng.
“Kiều Minh Châu, ngươi lén lút hẹn ta ra đây là có ý gì?”
Ta từ trong tay áo lấy ra một phong thư, bên trong nhét đầy ngân phiếu, đưa tới trước mặt nàng.
“Nghe nói mấy hôm trước tỷ trở về phủ họ Kiều xin bạc, phụ mẫu không cho?”
Ánh mắt tỷ tỷ bùng lên lửa giận.