11.
Ngày con gái chào đời, khắp phủ tướng quân tràn ngập niềm vui, người người đều hớn hở rạng rỡ.
Phó Thiên thì khỏi nói, giành bế muội muội với cả bà vú, hận không thể cả ngày ôm lấy không buông.
Nó vỗ vỗ ngực mình, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn ta mà quả quyết.
“Nương cứ yên tâm, con lớn rồi. Sau này nhất định sẽ chăm học hành, luyện võ giỏi, làm gương cho muội muội.”
Ta và Phó Húc nhìn nhau bật cười, vị tiểu tổ tông này cuối cùng cũng biết đến hai chữ “trách nhiệm làm huynh trưởng”.
Trong phủ có thêm một tiểu thư, Phó Húc liền sai người tuyển thêm một loạt nha hoàn tiểu tư mới vào phủ.
Một ngày, ta vô tình nghe được Tiểu Thúy đang huấn luyện bọn người mới.
“Làm hạ nhân, điều đầu tiên là phải trung thành. Thứ hai là tay chân nhanh nhẹn, nhất quyết không được nói năng bừa bãi. Nếu không thì…”
Có một tiểu nha đầu ngây ngô tò mò hỏi.
“Nếu không thì sao ạ?”
Tiểu Thúy lập tức nghiêm mặt.
“Nếu không thì... phu nhân sẽ sai người mang các ngươi đi cho hổ ăn!”
Đám nha đầu còn non dại bị dọa đến mặt mũi tái mét, rối rít nép sau nhau. Tiểu Thúy lúc này mới cười phá lên, nói là dọa chơi thôi.
“Phu nhân nhà chúng ta là người hiền nhất, chắc chắn là nữ chủ nhân tốt bụng nhất kinh thành!”
Ta đứng ngoài nghe vậy cũng không nhịn được cười. Nha đầu này, lại đem lời đùa lúc trước ta nói ra để hù dọa người khác.
Chỉ là, năm đó lời ta nói với nàng, vốn chẳng phải chỉ để hù dọa.
Xuân Cầm cùng những kẻ phản bội ta khi xưa, không ai có kết cục tốt đẹp.
Nhưng những chuyện đó, cũng không cần thiết phải nói cho nha đầu ngốc này biết làm gì.
Lại một mùa xuân nữa đến.
Ta ôm con gái trong lòng, cùng Phó Húc và Phó Thiên, cả nhà bốn người cùng nhau đến chùa Linh Sơn dâng hương cầu phúc.
Khi đến bên gốc hoè già treo đầy dải lụa đỏ nguyện ước, Phó Húc bỗng quay đầu nhìn ta, ánh mắt dịu dàng.
“Minh Châu, nàng còn nhớ ngày chúng ta lần đầu gặp nhau không?”
Ta còn chưa kịp trả lời, Phó Thiên đã vội chen vào trước.
“Nhớ chứ nhớ chứ. Phụ thân lúc đó vừa thấy nương là hai mắt ngẩn ngơ, con ngồi bên cạnh mà trong bụng chê cười lắm. Đường đường là tướng quân, danh tiếng thanh liêm không gần nữ sắc, ai ngờ lại thế.”