1.
“Khụ khụ… Không bán nữa, không bán nữa!”
Ta giật phắt khế bán thân, nhét thẳng vào ngực áo, nhìn thiếu niên dị tộc trước mặt mà quát lớn:
“Này! Ngươi tên gì?”
Nam nhân trước mắt bị ép quỳ ngay trước chân ta, dung nhan trắng tựa sứ, vài vết roi quét ngang qua mặt nhưng chẳng hề tổn hại đến vẻ tuấn mỹ vốn có.
Ánh mắt hắn lạnh lẽo, âm trầm, sâu như đáy hồ không thấy đáy.
“Ngươi… cũng xứng hỏi tên ta sao?”
Hắn suy yếu đến cực điểm, giọng nói gần như hòa tan vào gió, nhưng trong từng chữ lại ngập tràn khinh miệt.
Tch, còn bày đặt làm cao.
Nhưng đời này—ta ghét nhất là có kẻ dám làm cao hơn ta!
Chát!Một bạt tai dứt khoát vung xuống.
“Ngươi là người của bản tiểu thư, bản tiểu thư muốn làm gì thì làm, hiểu chưa?”
Ta lôi khế bán thân ra khỏi ngực, liếc mắt nhìn.
Chà, không có tên.
“Không có tên thì gọi là Vô Danh đi! Nghe cho rõ đây—bản tiểu thư đã mua ngươi thì từ nay trở đi, ta là trời của ngươi, là đất của ngươi, là cái mạng rách của ngươi!
Ngươi sống chỉ vì ba việc:Đi theo bản tiểu thư, bảo vệ bản tiểu thư, hầu hạ bản tiểu thư!Hiểu chưa?!”
Thiếu niên tên Vô Danh cắn chặt răng, toàn thân run rẩy vì phẫn nộ.
“Đừng có mơ! Ngươi là thứ gì… cũng dám…”
Hắn chưa kịp nói hết câu, phụt một tiếng phun ra ngụm máu, rồi gục xuống ngay trước mặt ta.
Ta sững người.
…Không phải chứ? Tính tình dễ nổi nóng vậy luôn?
Gia nhân Thiết Trụ ngơ ngác nhìn ta:“Tiểu thư, cái thứ này… hình như… chết luôn rồi...”
“…Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!”
Hắn là nam chính cơ mà, sao có thể dễ dàng chết thế được?
“Vác hắn về trước đi, tìm đại phu khám xem sao.”
Ta nói vậy, nhưng trong lòng cũng có chút hoang mang.
Hình như… vừa rồi ta có hơi quá tay thật…
Dù sao thì hắn vừa mới mất cả nhà, có chút tính khí cũng là chuyện dễ hiểu.
Mà đạn mạc (bình luận trời rơi xuống) nói rồi—nhà hắn còn có cả mỏ vàng kìa!Ta không thể để hắn bị ta ức chết được!
Ta quay người, định đưa hắn về phủ.
Vừa xoay người, trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, ta trông thấy chợ bán nô lệ ở phía xa.
Trong lồng sắt giữa đám đông, có một thiếu niên áo trắng đang bị rao bán.
Ánh mắt trong như suối ngọc, răng trắng như ngọc trai, thoáng nhìn chẳng thua kém gì người ta đang vác trên vai ta lúc này.
Ta nuốt một ngụm nước bọt.
Mua một là mua, mua hai cũng là mua… chi bằng…
Ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu, thì đã thấy một tiểu cô nương mặc áo đỏ nhanh tay hơn ta một bước, nhấc tay chỉ thẳng vào thiếu niên kia rồi giao bạc chuộc người.
Ta nhìn cảnh đó, lòng tràn đầy tiếc nuối.
2.
Vừa về đến nhà, ta còn chưa bước xuống xe ngựa, đã thấy mấy chục gia nhân đứng xếp hàng hô vang:
“Tiểu thư! Tiểu thư muôn năm!”
Ta ưỡn thẳng lưng, nghênh ngang đi qua đám người, trong lòng sướng tê người.
Ta tên là Kim Ngọc Sắc, chẳng có gì đặc biệt, chỉ có… tiền!Đường ta đi là đường hoa nở rộ, nhà ta ở là phủ đệ chín gian chín viện, áo ta mặc toàn thêu kim tuyến bạc chỉ.
Mấy công tử thế gia chê ta là nhà giàu mới nổi?
Xì! Là tại bọn họ không có mắt thẩm mỹ!
Trong phòng chính, vài vị đại phu đang loay hoay xử lý vết thương cho Vô Danh, vá chỗ này, băng chỗ kia, vết roi, vết đá, đủ cả.
Chắc đau quá nên hắn chau mày tỉnh lại.
Vừa nhìn thấy ta, ánh mắt hắn tối sầm, gắng sức muốn vùng dậy, nhưng phát hiện mình đã bị trói.
Tức giận bùng lên ngùn ngụt:
“To gan! Mau thả bản tôn ra!”
…Cái gì cơ? Trước mặt ta mà dám xưng là bản tôn?
Tay ta lập tức giơ lên định vả một cái cho tỉnh mộng.
Nhưng nghĩ nghĩ… lại nhịn.
Thôi, xem như hắn đáng thương, nể tình đang què quặt, ta rộng lượng một chút.
“Đừng cựa quậy. Chân tay ngươi đều bị đánh gãy rồi, không trói lại thì cả đời này đừng mong đứng dậy nữa.”
“Bớt lắm lời! Không muốn chết thì mau thả bản tôn ra!Chờ ta khôi phục, nhất định sẽ băm ngươi thành trăm mảnh!”
Xì.
Ta gãi đầu, trong lòng thầm nghĩ—
Ủa? Sao trông hắn cứ điên điên khùng khùng thế này?Nam chính mà như vậy sao?
Ta đọc không ít thoại bản rồi, nam chính nào chẳng là người trọng tình trọng nghĩa, dẫu không biết báo ân thì chí ít cũng phải có chút phẩm hạnh chứ?
Vậy mà cái vị trước mặt ta đây… đúng là loại vừa độc mồm vừa nóng máu.
“Thôi thôi, ngươi lải nhải cái gì thế? Ta nghe không hiểu.Thiết Trụ! Cởi sạch áo hắn ra!”
“Ngươi… ngươi muốn làm gì?!”
Hắn quýnh lên, đau đến toát mồ hôi lạnh, hơi thở cũng rối loạn.
Ban đầu ta chỉ định gọi người lau vết máu trên người hắn, nhưng nhìn dáng vẻ nhạy cảm kia, tự dưng lại thấy hứng thú.
“Kim Ngọc Sắc ta đời này yêu ba thứ nhất: Một là hoàng kim, hai là mỹ ngọc, còn thứ ba…”
Ta cúi xuống, khẽ nâng cằm hắn lên:
“Chính là mỹ sắc đó. Ngươi nói thử xem, mỹ sắc như ngươi nằm ngay trên giường bản tiểu thư, ta còn có thể làm gì nào?”
“Ngươi dám!”
Hắn giận đến phổi cũng rung, lại đau đến mức nghẹn thở, phụt thêm một ngụm máu tươi.
Ta giật mình.
“Ủa chứ… lại muốn chết nữa hả?”
Ta cuống cuồng lấy ra một viên đan dược, không nói lời nào, bốp một phát nhét thẳng vào miệng hắn.
Hắn bị nghẹn đến trợn trừng mắt, sắc mặt nhăn nhó:
“Ngươi… vừa cho ta uống cái gì vậy?”
Ta cong môi, nhướng mày trêu chọc:
“Đan dược này gọi là Ngọc Thể Hoành Trần Hoàn đấy! Uống vào chưa tới một nén nhang là toàn thân sẽ mềm nhũn, ý thức mơ màng, để mặc bản tiểu thư muốn làm gì thì làm!”
“Vô… liêm… sỉ!”
“Là do ngươi không chịu nghe lời thôi! Ngoan ngoãn nằm đó đi, bản tiểu thư đi chuẩn bị nước tắm trước đã~”
3.