5.
Thiết Trụ hớt hải chạy tới, vẻ mặt rối rắm.
“Tiểu thư… cái tên kia hình như… thật sự không thích người rồi… Phải làm sao bây giờ?”
“Không thể nào!”
Đạn mạc rõ ràng nói rồi, hắn vừa thấy ta là động tâm liền!Vừa rồi ta nói thích hắn, chắc hắn vui muốn xỉu mà còn cố làm cao!
Cái này gọi là sĩ diện hão, ngoài mặt làm giá, trong lòng thì cuộn sóng dâng trào!
Không sao cả, ta nhường hắn hai ngày xem thử, để xem hắn còn “giả bộ thanh cao” được tới bao lâu?
“Thiết Trụ, đi! Ra ngoài uống hoa tửu cho bản tiểu thư giải sầu!”
Thế là ta hăng hái ra phố, tiêu tiền như nước, ba ngày không thèm vác mặt về nhà.
Chỉ là… không hiểu sao, mấy người bên ngoài ai cũng thấy chán.Rõ ràng cũng đẹp, cũng dẻo mồm, vậy mà ta cứ thấy không ai bằng Vô Danh.
Chán ngán mấy ngày trời, đến ngày thứ tư, cửa hàng trang sức của ta bị đập rồi.
Dẫn đầu là một tiểu thư nhà quan.
Ta chẳng buồn hỏi nàng ta là ai, xắn tay áo lao vào choảng luôn!
Dù bị nàng ta cào rách mặt, nhưng ta cũng giật đứt hơn nửa đầu tóc của ả, tuyệt đối không lép vế!
Hai bên đang đánh hăng, gia nhân hớt hải chạy vào:
“Tiểu thư! Vô Danh… nói muốn gặp người!”
Ầm!Ta lập tức đẩy nữ nhân kia ra xa mấy thước.
“Mai đánh tiếp!”
Nói xong liền quay đầu chạy vội về phủ, trái tim nhảy loạn, trong lòng đầy hưng phấn.
6.
“Thế nào? Nghĩ thông rồi hả?”
Bộp!Ta đá cửa phòng một cước, bước vào như nữ thần chiến thắng.
Chẳng hiểu sao, hôm nay trông Vô Danh lại càng đẹp hơn mấy phần.Làn da tái nhợt tựa sứ trắng, đôi mắt sâu hun hút, đến nỗi khiến tim ta khẽ run lên một nhịp.
Hắn ngẩng đầu nhìn ta, hơi ngẩn người.
Bởi vì lúc này đây, mặt ta đầy vết cào, quần áo xộc xệch, đầu tóc thì như tổ quạ.Ai thấy chắc cũng phải nghẹn ba nghẹn bốn lần.
“Khụ.”Hắn lấy lại tinh thần, ho khan một tiếng, rồi quay đầu đi, giọng hơi trầm:
“Vài ngày trước ta có lời nặng nề với ngươi, thật không phải.Ta chỉ là vì bị thương quá nặng, lòng đầy cảnh giác, không dám tin ai.Thực ra… ta biết, nếu không có ngươi cứu, ta đã sớm chết rồi.”
Ta biết ngay mà!
Ta là nữ chính của hắn cơ mà!Sao hắn có thể không thích ta cho được!
“Ngươi hiểu được lòng ta là tốt rồi.”
Ta hớn hở trong lòng, nhưng vẫn cố tỏ ra lạnh nhạt, khoanh tay đứng nhìn hắn, ra vẻ cao cao tại thượng:
“Đã giải được khúc mắc, thì nên tính chuyện thành thân đi.Ngày mai lành tháng tốt, ta thấy cưới luôn cho rồi. Ý ngươi sao?”
“…Cái gì?”
Hắn ngẩn ra, ánh mắt lộ vẻ sửng sốt, nhưng chỉ chớp mắt lại khôi phục bình tĩnh.
“Được. Theo ý ngươi, mai thành thân cũng được.Có điều…”
Hàng mày hắn khẽ động, ánh mắt sâu thẳm như mặt nước:“Ngươi có thể tháo dây xích trói ta ra trước không?Cứ thế này thì làm sao… thành thân với ngươi được?”
“Chuyện đó thì…”
“Yên tâm.”Hắn khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như xuân về trên tuyết, đẹp đến mức tim gan ta mềm nhũn:“Ngươi cứu ta, ta đã là người của ngươi rồi.”
Trời ơi… hắn cười kìa!Cười lên một cái là ta quên luôn lý trí!Xương cốt cũng mềm nhũn theo!
“Được được được! Ta mở ngay cho ngươi!”
7.
Thương thế ở chân Vô Danh còn chưa khỏi hẳn, tạm thời chưa thể đứng dậy.Không sao cả — ngồi xe lăn cũng thành thân được như thường!
Ta moi ra một bộ hỷ phục may sẵn, rồi sai người trang hoàng phủ đệ lại từ trong ra ngoài.Bận rộn đến tận nửa đêm mới được chợp mắt.
Mệt thì có mệt, nhưng trong lòng lại rộn ràng không tả nổi.
Một nửa vì sắp cưới về được mỏ vàng di động,Một nửa vì... ta cũng sắp có một gia đình thật sự.
Mơ màng giữa giấc ngủ, ta bỗng cảm thấy có ánh mắt dõi vào mình.
Ta mở choàng mắt —Thì ra là Vô Danh!
Ánh đèn nhợt nhạt, bóng đêm mơ hồ, ta không nhìn rõ ánh mắt hắn.
Chân hắn hồi phục rồi sao? Sao lại đi được?Chẳng lẽ… là không chờ nổi nữa nên đến tìm ta?
Tim ta như nở tung, ta bật ngồi dậy, không kìm được hào hứng—“Tới rồi hả Vô Danh! Ta chuẩn bị xong hết rồi!”
Bốp!Ta không nói hai lời, lấy ngay một viên đan dược vỗ thẳng vào miệng hắn.
Hắn giật mình, ho sặc sụa:“Ngươi… ngươi lại cho ta uống cái gì?!”
Ta hân hoan giới thiệu, mắt sáng như sao:
“Cái này gọi là Nhất Khởi Song Song Hoàn!Là cổ dược điều chế riêng cho các đôi uyên ương! Uống vào là ngũ giác tương thông—Ta sướng thì ngươi cũng sướng, ta đau ngươi cũng đau, mà ta sướng tới chết thì ngươi cũng… sướng chết luôn!Nào nào, đến đây, cùng nhau song song!”
Trước đó ngủ không kìm được nên ta đã lén uống một viên rồi.
“…Cái gì?”
Vô Danh sững người, sắc mặt thay đổi liên tục, rồi bỗng nhếch môi cười lạnh:
“Trên đời làm gì có thứ tà vật nào như thế?Ngươi đã lừa ta nhiều lần như vậy, còn tưởng ta sẽ tin sao?”
Nói xong, hắn vung tay chộp lấy cổ ta, siết chặt.