17.
Ta sững sờ, mắt mở lớn đến không dám chớp.Cứ như khúc gỗ mà nhìn Ôn Kỳ Ngọc ung dung lấy chiếc đèn lồng từ tay ta, rồi nắm lấy tay ta đặt trong lòng bàn tay hắn, không có ý định buông ra.
"Vương… vương gia…"May mà trời tối, lại thêm ánh sáng hoa đăng lung linh, nên không ai phát hiện gương mặt ta đang đỏ bừng.
Ôn Kỳ Ngọc chỉ khẽ "Ừm" một tiếng, rồi cứ thế nắm tay ta, tự nhiên như thể đó là chuyện đương nhiên, tiếp tục bước đi.
Bích Ngọc và ám vệ Thanh Phong lặng lẽ theo sau, thấp giọng trò chuyện với nhau, tưởng rằng không ai nghe được. Nhưng thật ra, ta nghe rõ từng lời:
"Bích Ngọc, vừa nãy tiểu thư nhà cô đỏ mặt đúng không? Không phải trước kia gan lớn lắm sao?""Thì có khác gì vương gia nhà ngươi đâu, lúc trước chẳng phải dám lạnh lùng nói muốn xử lý cả mẹ lẫn con tiểu thư nhà ta sao?""Giờ còn không phải chính vương gia nhà ngươi chủ động nắm tay tiểu thư ta ư?""Ấy, đừng nói như thể vương gia ta vội vàng quá. Hai người đã có cả… da thịt thân cận rồi mà. Tiểu thư nhà cô hôm ấy bạo lắm đấy!""Hừ, thế mà sau đó lại bắt đầu tỏ vẻ dè dặt. Từ khi cầu hôn đến giờ đã hơn nửa tháng, giờ mới nắm tay lần đầu.""Ngươi nhìn cho rõ nhé, là vương gia nhà ngươi hôn tiểu thư ta trước đấy!""Tiểu thư nhà ta hôm ấy là bị trúng độc, còn vương gia nhà ngươi hôm nay vừa hôn vừa nắm tay là sao? Trúng độc nữa chắc?""Đây gọi là vun đắp tình cảm! Sắp thành phu thê rồi, lẽ nào còn muốn như người xa lạ à?"
Ta không nhịn được, đành dừng bước, đưa tay che mặt, quay đầu liếc Ôn Kỳ Ngọc, dùng ánh mắt ra hiệu: "Ngài không định quản bọn họ à?"
Hắn chỉ mím môi cười nhẹ, nhún vai tỏ vẻ bất lực:"Thanh Phong võ nghệ cao cường, ta nào dám quản."
Ta vừa tức vừa buồn cười, trừng mắt nhìn hắn, giọng trách nhẹ đầy nũng nịu:"Ngài rõ ràng cố ý…"
Lời chưa kịp dứt, nụ cười trên môi ta đột nhiên đông cứng, rồi dần tắt lịm.
Ôn Kỳ Ngọc nhíu mày nghi hoặc, nhìn theo ánh mắt ta quay đầu lại—
Trên tầng hai của tửu lầu đối diện, cửa sổ mở toang.
Bên cửa, Tạ Vọng ngồi đó với gương mặt u ám, ánh mắt đen sâu không lường được. Không biết hắn đã ngồi đó nhìn bao lâu.
Phía bên kia cửa sổ, tam hoàng tử với nụ cười mỉm đầy hàm ý xuất hiện:"Lục đệ, lục đệ muội cũng đến dạo hội Hoa Triêu sao?"Hắn cười tủm tỉm, nhìn ta và Ôn Kỳ Ngọc với ánh mắt sâu xa:"À không đúng, là chuẩn lục đệ muội mới đúng.""Dù sao hôn lễ cũng chưa thành. Đúng không, Tịch công tử?"
Tịch Vọng khẽ mím môi, ánh mắt lướt qua bàn tay của Ôn Kỳ Ngọc đang nắm chặt tay ta.
Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, dường như có điều gì đó hoàn toàn vỡ vụn, nhưng đồng thời, lại chẳng còn gì cả.
18.
Tạ gia vốn luôn giữ thế trung lập, nay lại chọn đứng về phía tam hoàng tử.
Tin tức này là do phụ thân ta nói cho hay. Điều khiến người kinh ngạc hơn, chính là quyết định này không phải do thúc phụ đưa ra, mà lại xuất phát từ chính Tạ Vọng.
"Hoàng thượng dạo gần đây sức khỏe ngày càng yếu, chỉ e ngày lâm chung đã gần kề.""Tranh đoạt ngôi vị Thái tử sắp đến hồi kết, Tạ Vọng chọn tham gia vào lúc này, chẳng phải là quá điên rồ sao?"
Ta ngẩng đầu, nhìn những sợi râu hoa râm của phụ thân, lòng không khỏi trỗi lên một nỗi áy náy.
Nếu không phải vì ta mang tiếng mất trinh trước hôn nhân, bị buộc phải gắn liền với Ôn Kỳ Ngọc...Phụ thân hẳn đã không phải đối mặt với cục diện nguy hiểm sống còn như thế này.
"Ca nhi, chuyện triều chính không đơn giản như con nghĩ.""Việc ta chọn đứng về phía Kỳ Ngọc, cũng không hoàn toàn vì con, mà là có sự cân nhắc kỹ lưỡng. Con không cần tự trách mình."
Phụ thân mỉm cười, nhẹ nhàng xoa đầu ta đầy yêu thương:
"Chỉ là...""Thúc phụ con hy vọng con có thể giúp khuyên nhủ Tạ Vọng.""Giờ e rằng chỉ có con mới lay chuyển được đứa nhỏ đó."
Ta ngẩn người:"Con sao?"
Phụ thân gật đầu, vẻ mặt đầy bất lực, khẽ thở dài:" Tạ Vọng vốn là đứa trẻ trầm lặng, nội tâm kín đáo, chuyện gì cũng giấu trong lòng.""Trước đây, tam hoàng tử đã nhiều lần tìm cách lôi kéo nó, nhưng đều không thành công.""Vậy mà lần này, chẳng hiểu vì sao đột nhiên thay đổi, quyết định bắt tay với tam hoàng tử. Thúc phụ con đã gặng hỏi rất lâu, nhưng vẫn không tìm được lý do."
"Chỉ biết rằng, ngày nó đổi ý và đồng ý hợp tác với tam hoàng tử, chính là vào dịp hội Hoa Triêu."
Phụ thân đột nhiên khựng lại.Ta chớp mắt ngơ ngác, trong lòng thoáng bối rối.
Hoa Triêu?