1
Từ nhỏ ta đã thích trộm đồ.
Năm năm tuổi, ta lén chạy ra khỏi phòng.
Gió đêm lạnh buốt, ta khua hai chân nhỏ bé trong làn tuyết lất phất rơi.
Lòng tràn đầy tò mò khám phá.
Trong tiếng gió lùa, có tiếng khóc khe khẽ truyền tới. Ta ghé mắt qua khe hở của hàng rào, nhìn thấy sinh mẫu đã mất tích từ lâu đang bị nhốt ở một góc phòng chứa củi.
“Thiếp thật sự không thông dâm.”
“Thiếp bị oan, là Đại phu nhân...”
“Không không không, đừng làm hại A Vân, là thiếp trộm, là thiếp có tội...”
Mùi má//u tanh tràn ngập, mặt phụ thân ta không cảm xúc lau tay.
“Dù sao cũng theo ta bao năm, không nỡ để nàng chịu khổ thêm. Cho nàng chế/t nhanh gọn, cứ nói ra ngoài là bị bệnh chế/t.”
Chính thất của phụ thân gật đầu, ý cười dịu dàng, ánh mắt bi thương. Rồi quay sang dặn dò nha hoàn bên cạnh:
“Sắp đến sinh nhật A Huệ, trong phủ không nên có má/u. Sau vườn có miếng đất hoang, quấn chăn rồi ném vào đó đi.”
Nha hoàn kia gật đầu, sau đó nhặt đá vụn dưới đất lên, từng viên từng viên nện vào ngón tay mẫu thân ta.
“Phu nhân yên tâm, nô tỳ bảo đảm làm sạch sẽ. Hồi nãy nàng ta bám lấy tay áo phu nhân không buông, nô tỳ thay phu nhân xả giận.”
Đôi mắt giống như thủy ngân chuyển động, nụ cười của ả quái dị đến rợn người.
“Ngón tay của Ngọc di nương đẹp thế kia, không biết gãy rồi thì còn tự đào mình ra khỏi đất được không?”
Tiếng xẻng đào từng nhát, từng giọt má/u tứa ra trên nền đất lạnh.
Ta đứng trước mảnh đất mới lấp, gắng sức bới tung lớp bùn đông cứng.
Mười ngón tay rớm má/u, móng tay nứt toác.
Nhưng thứ ta nhìn thấy chỉ là một gương mặt trắng bệch tuyệt vọng.
Đó là lần đầu tiên ta sinh ra ham muốn mãnh liệt đến vậy.
Ta muốn trộm mạng sống của mẫu thân từ tay Diêm Vương về.
Nhưng không ai có thể nghịch chuyển thời gian.
Mùa đông năm ấy, trong phủ họ Liễu có một vị di nương biến mất.
Không tiếng động, không gợn sóng.
Ngày tháng vẫn trôi như cũ.
Chút dao động duy nhất có lẽ là việc ma ma đi theo ta, vì mắc bệnh đường ruột nặng, đến đầu xuân phải cáo lão hồi hương.
Lúc lên đường, nha hoàn được Đại phu nhân tín nhiệm nhất là Đậu Miêu nắm tay ma ma không nỡ rời: “Vú nuôi, ta thật sự không muốn để người đi.”
Đôi mắt đen như thủy ngân của ả chằm chằm nhìn ma ma khiến bà ta hoảng hốt.
“Xin Đại phu nhân yên tâm. Nô tỳ tuyệt đối không hé răng nửa lời. Thân phận cả nhà nô tỳ còn nằm trong tay phu nhân, nô tỳ hiểu rõ giới hạn.”
Thấy vậy, Đậu Miêu mới buông tay, mỉm cười đoan trang.
Nhưng khi xoay người lại thì khóe miệng lại khinh khỉnh.
“Chung quy vẫn là do tuổi tác cao, việc chưa xong mà đã ngã bệnh. Thật uổng phí dược liệu tốt mà phu nhân cất công tìm được.”
Ta lặng lẽ đẩy nắp chum nước ra, ánh mắt đầy lưu luyến dõi theo chiếc xe ngựa chở ma ma rời đi. Tất nhiên bà ta sẽ không hé răng.
Vì bà ta sắp chế/t rồi.
Mà người chế/t sẽ không biết nói chuyện.
Dù sao mỗi đêm, ta đều lén đổi bát chè bà ta đưa cho ta bằng phần của bà ta.
Ta không thể trộm mạng sống của mẫu thân về. Nhưng ta có thể bắt đầu từ bước đầu tiên.
Trộm lấy đường sống của chính mình. Rồi từng bước từng bước, trộm sạch mạng của từng người trong phủ họ Liễu này.
Ta nhìn theo bóng lưng của Đậu Miêu, tay siết chặt gói thuốc trong ống tay áo. Loại thuốc quý mà Đại phu nhân cực khổ tìm về, sao có thể để lãng phí được.
2
Sau khi vú nuôi rời đi, trong phủ cũng không hề tăng thêm người chăm sóc ta.
Cơm canh ôi thiu, ta đói đến mức giống như bộ xương sống lại từ cõi chế/t.
Duy chỉ có nha hoàn Tiểu Điệp là không đành lòng, chạy đến trước mặt Đại nương tử khóc lóc cầu xin.
“Dù sao tiểu thư cũng là cốt nhục ruột thịt của lão gia, ngoài kia dù là nhà nghèo cũng không đến mức ngược đãi con gái mình như vậy.”
Thế mà lại bị Đậu Miêu tát cho một cái nảy lửa, đau đến nỗi phun ra hai chiếc răng.
Tối hôm đó, nàng ấy mang theo gương mặt sưng đỏ, mắt rưng rưng nước, nhịn đói chia cho ta một nửa khẩu phần của mình.
“Nô tỳ vô dụng, không chăm sóc nổi cho tiểu thư. Đây là phần cơm của nô tỳ, tuy thô nhưng sạch sẽ.”
Ta nhìn chiếc bánh khô cứng trong tay Tiểu Điệp, ánh mắt cụp xuống đầy khinh bỉ.
Sao nha đầu này ngốc thế? Ai muốn cùng nàng ấy chịu khổ chứ.
Đã ăn thì phải ăn cho no, ăn cho ngon. Ví như điểm tâm của Đại tỷ chẳng hạn.
Ta lấy ra một hộp bánh ngọt từ chiếc kỷ đầu giường, cười ngọt ngào:
“Tiểu Điệp, ngươi nếm thử cái này đi. Nhưng đừng ăn hết nhé, nhớ chừa lại cho A Nhung một ít.”
Tiểu Điệp đang ăn ngấu nghiến, nghe vậy thì sững người, thoáng hiện nét xót xa trên mặt.
“Đám súc sinh đó bình thường đã ức hiếp tiểu thư không ít. Tiểu thư còn phải dành đồ ngon thế này để lấy lòng nó sao?”
Nói đến tức giận, Tiểu Điệp hậm hực nhét hết chỗ bánh trong tay vào miệng.
Ta nhìn gương mặt phồng lên của nàng ấy, bất đắc dĩ siết chặt miếng điểm tâm đã giấu sẵn trong tay áo.
Đúng là đứa chẳng có tâm cơ gì cả.
Phải cho A Nhung ăn thì chúng ta mới có ngày lành được.
Trời đã sáng rõ.