4
Xác của Đậu Miêu được phát hiện vào ngày hôm sau. Nói chính xác, là vào nửa đêm hôm ấy.
Một gia đinh bụng dạ xấu xa lẻn vào phòng chứa củi trong đêm.
Vừa đẩy cửa bước vào, cảnh tượng thê thảm dưới đất khiến hắn ta sợ đến mức quỳ rạp xuống tại chỗ.
Trên gương mặt xinh xắn của Đậu Miêu, thất khiếu đều chảy máu.
Hai tay đau đớn cào xé cổ họng, móng tay nứt toác.
Khi thi thể được quấn trong chiếu rơm khiêng ra từ cửa sau, ta và Tiểu Điệp đang ngồi phơi nắng ở hoa viên sau. Cháo kê ấm nóng trong bữa sáng vẫn còn chưa tiêu hết, sắc mặt Tiểu Điệp trắng bệch như tờ giấy.
“Tiểu thư… sau này chúng ta đừng làm chuyện như vậy nữa, được không? Hiện giờ, lão gia, phu nhân và Đại tiểu thư đều đối xử với người rất tốt, chúng ta cũng không còn phải sống những ngày khổ sở như trước nữa… Tiểu thư? Tiểu thư?”
Giữa những lời gọi đầy sốt ruột, ta vươn vai lười biếng:
“Được thôi, không làm nữa.”
Dĩ nhiên là không làm nữa. Vì những kẻ còn lại, ta đâu nỡ… để họ chết sớm đến thế?
Ngày tháng dần trôi đi trong yên ổn, đúng như lời Tiểu Điệp nói.
Từ sau khi ta tình cờ cứu được Đại tỷ, phụ thân và Đại phu nhân đối với ta càng ngày càng tốt.
“Vân nhi còn nhỏ dại, sau này mong phu nhân quan tâm nhiều hơn.”
Trong phòng Đại phu nhân, phụ thân nói với giọng trang trọng. Người phía sau nhẹ vuốt tóc mai ta, mỉm cười nhân hậu.
“Tướng công yên tâm, đứa nhỏ Vân nhi này nhìn qua đã khiến người ta thấy yêu thương.”
Ta hiểu rõ ẩn ý trong lời nói.
“Nhỏ dại ngu ngơ” cho nên chưa chắc còn nhớ sinh mẫu là ai. “Diện mạo cũng được” nên về sau có thể gả đi một mối tốt.
Cái bánh ngọt mà ta trộm, chỉ là biến ta từ đứa bị ruồng bỏ thành một quân cờ. Chỉ vậy mà thôi.
Ta lật lật chiếc kim thêu trong tay, chậm rãi thêu bức tranh sơn thủy.
Muốn trộm được thứ mình khao khát, cần có đủ kiên nhẫn và thận trọng. Ta có thể chờ. Chậm rãi mà chờ.
Thời gian thấm thoắt trôi, thoáng chốc đã đến lúc Đại tỷ Liễu Huệ tới tuổi nghị hôn.
Những năm qua, nhờ danh nghĩa thêu thùa cho Đại phu nhân, đôi tay ta được chăm chút cực tốt. Mềm mại, nhẵn mịn, linh hoạt.
Tốt đến mức khi không có người ngoài, Đại tỷ Liễu Huệ thường khen ngợi:
“Tay Vân nhi thật chẳng kém gì thêu nữ ở Giang Nam. Phụ thân hiện đang thay ta lo chuyện hôn sự, muội không biết đấy thôi, các gia đình quyền quý rất coi trọng tao nhã. Đến lúc ấy, toàn bộ sính lễ thêu thùa đều phải nhờ muội nhiều hơn.”
Nàng ta mỉm cười đặt xuống tập giấy dày cộp, giọng dịu dàng:
“Nếu ban đêm thêu thùa mà nến không đủ, muội cứ mở miệng nói. Làm hỏng mắt rồi, chẳng phải sẽ không thấy được ngày ta gả vào nhà cao môn nữa sao?”
Ta nhìn tập đơn dày đặt trên bàn mà thoáng động tâm.
“Không biết công tử nhà ai có phúc phận cưới được tỷ đây? Gia thế lớn, có lẽ cũng có người mang lòng ngưỡng mộ như hai nàng công chúa Nga Hoàng và Nữ Anh khi xưa…”
Ngón tay ta cầm lấy cây kim bạc, ngữ khí đầy ẩn ý.
Khóe môi người đối diện giật giật, cuối cùng không nhịn được mà quát:
“Ngươi là thứ gì mà cũng dám mơ tưởng đến Tống công tử? Tống gia là thế gia thanh lưu, cho dù ngươi có quỳ gối trước mặt phụ thân, họ cũng tuyệt đối không để một con gái thương hộ như ngươi bước chân vào cửa!”
Ta không đổi sắc, vẫn tiếp tục đâm kim lên vải nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán.
Phải làm sao mới có thể trộm được vị Tống công tử trong lời đồn kia đây?
Thế nhưng còn chưa kịp ra tay, chuyện hôn sự của Đại tỷ đã có biến.
Bởi vì trong nhà họ Liễu… đã xảy ra một chuyện lớn.
5
Phụ thân ta thăng quan rồi.
“Ở Giang Châu chịu đựng khổ cực bao năm, cuối cùng cũng thấy được ngày nở mày nở mặt.”
“Phụ thân con lập đại công trong việc truy bắt nghịch tặc, Hoàng thượng đã hạ chỉ phong người làm quan tứ phẩm đó.”
Cuộc nghị thân vốn đang thuận buồm xuôi gió bị đình lại. Đại phu nhân nắm tay Đại tỷ khuyên nhủ từng lời:
“Huệ nhi, nhìn khắp Giang Châu thì Tống gia quả thật là lựa chọn không tệ. Nhưng nay phụ thân con đã là quan tứ phẩm, mai sau rất có thể sẽ được điều vào kinh. Đến lúc đó, bao nhiêu vương tôn công tử để con mặc ý chọn lựa, Tống Lê thì là cái gì chứ?”
Đại tỷ lau đôi mắt đỏ hoe, giọng khản đặc:
“Nhưng mà...”
“Không có nhưng gì cả!”
Đại phu nhân cắt lời dứt khoát, hàng mi cụp xuống, chầm chậm quét qua người ta.
Ta hiểu ý liền buông tấm khăn thêu trong tay, quay đầu khép cửa phòng lại.
Nhưng ngay sau đó, ta nhẹ nhàng rón rén cúi người, áp sát bên cửa sổ giấy ở góc tường.
Ở đó, từ lâu đã bị ta cạy sẵn một khe hở nhỏ.
Trong phòng, giọng của Đại phu nhân trở nên trầm đục:
“Huệ nhi, con còn nhỏ, con chưa hiểu... chưa hiểu rằng thứ dễ tan vỡ nhất trên đời chính là tình cảm nam nữ. Chỉ có lợi ích, lợi ích mới là vĩnh cửu, con hiểu không? Chẳng phải năm đó phụ thân con và Ngọc di nương là ví dụ rõ ràng nhất đó sao?”
Tiếng nức nở im bặt, Đại tỷ kinh ngạc ngẩng đầu lên.
“Ngọc di nương... chẳng phải đã bỏ trốn với người khác rồi sao?”
Khóe môi Đại phu nhân khẽ nhếch một tia cười lạnh, trong tay chậm rãi xé tấm lụa mềm:
“Sao có thể? Chỉ e đến lúc chết, trong lòng bà ta vẫn chỉ có phụ thân con. Chỉ là phụ thân con không tin bà ta mà thôi. Nói cho cùng, nhà họ Liễu có được như ngày hôm nay, cũng là nhờ vào số hồi môn mà bà ta mang tới năm ấy.”
…
Ta ngồi xổm nơi góc tường, chân tê dại đến run rẩy.
Hàn ý theo sống lưng lan thẳng lên đầu.
May mà tay ta vẫn vững.
Vững đến mức, đủ để mở được ngăn bí mật trong thư phòng phụ thân.
Ánh trăng lọt qua cửa sổ.
Dưới ánh sáng dịu mát ấy, ta chậm rãi mở tấm lụa bọc quan ấn.
Vài tháng trước, trong kinh xảy ra nội loạn. Một toán nghịch tặc lần mò trốn tới Giang Châu.
“Liễu đại nhân phải cẩn thận, kẻ cầm đầu bọn chúng thân thủ cực kỳ lợi hại, suýt nữa thì cả... cả bổn quan cũng trúng chiêu hắn.”
Vị quan từ kinh thành tới có làn da trắng bệch, giọng nói the thé nhắc nhở phụ thân ta.
Phụ thân ta lập tức nghe theo, điều động đủ nhân thủ để canh phòng nghiêm ngặt việc truy bắt nghịch tặc.