1
Em chồng còn chưa tốt nghiệp đại học, đã quen một thằng tóc vàng, đòi cưới.
Tên tóc vàng mở miệng liền yêu cầu nhà gái phải cho một căn hộ làm của hồi môn.
Mẹ chồng lập tức tính kế lên đầu tôi:
“Con dâu đã gả vào nhà chúng ta thì tài sản tất nhiên để nhà ta dùng. Lấy căn nhà đứng tên con dâu làm nhà tân hôn là được.”
Tôi mà chịu à? Cầm chổi quét sạch ra khỏi cửa, cấm bén mảng đến nữa.
Cả nhà vì thế ầm ĩ một trận không vui vẻ gì.
Chồng tôi thấy tôi chẳng để mẹ anh ta chút thể diện nào, cũng tỏ ra khó chịu. Nhưng vì thu nhập của anh ta thấp hơn tôi, nên không dám phát tác, chỉ thường xuyên lấy cớ đi công tác và dùng chiến tranh lạnh để dằn mặt tôi.
Tin khu Đại Hưng sắp giải tỏa đến rất bất ngờ. Dù tiền đền bù không nhiều, nhưng mỗi hộ sẽ được bồi thường ba căn hộ.
Nghĩ lại chuyện trước đây tôi có hơi nóng nảy, khiến cả nhà rối tung, cũng không hay ho.
Tôi quyết định bù đắp chút, chiều tối gọi điện cho chồng, bảo tôi đồng ý để anh ấy mua xe.
Không ngờ lại bị anh ta tạt gáo nước lạnh:
“Nhà chưa chia, cô đã nghĩ tới chuyện tiêu rồi à?”
Tôi khó hiểu:
“Cái gì mà chia?”
Giọng chồng càng lạnh:
“Đừng quên, tôi còn có em gái. Lúc nó cưới, tôi xin cô căn nhà thì cô không chịu. Giờ nghe giải tỏa, cô lại muốn lấy tiền mua xe. Cô còn là người không vậy?”
Tôi càng nghe càng mơ hồ. Nhà của tôi, tiền giải tỏa của tôi, tôi dùng thì có gì sai?
Tôi liền gọi cho mẹ chồng, bà ta như thể chờ sẵn:
“Một tháng trước cô đối xử với nhà tôi thế nào? Ông trời có mắt! Cô không ngờ nhà tôi cũng có ngày hôm nay đúng không? Lúc xin cô căn nhà thì không cho, giờ muốn quỳ liếm cũng muộn rồi. Tôi nói cho cô biết, nhà của chúng tôi, cô đừng hòng động vào một xu!”
Lúc này tôi mới hiểu — thì ra bọn họ tưởng giải tỏa là khu của nhà họ!
2
Nửa năm trước, có tin sân bay sẽ chọn vị trí ở chỗ chúng tôi. Người dân đều đoán sẽ xây ở phía bắc thành phố, đúng là khu nhà họ nằm trong quy hoạch.
Nhưng bản thiết kế vừa công bố lại chọn phía nam thành phố, cách nhà họ xa đến mấy chục cây số.
Có là Tôn Ngộ Không cưỡi mây cũng không bay tới nhà họ mà giải tỏa được.
Tôi cầm điện thoại định mắng, nhưng chợt nảy ra ý nghĩ — mới chỉ chút gió thổi cỏ lay mà cả nhà họ đã lộ nguyên bộ mặt thật. Nếu biết căn nhà giải tỏa là của tôi, liệu có khi nào họ sẽ… tr.ói tôi rồi dìm xuống sông cho xong không?
Tôi tuy không phải người mưu sâu kế hiểm, nhưng liên quan đến mạng sống thì không thể không để tâm.
Lập tức cảnh giác, tôi lái xe về nhà lấy sổ đỏ.
May là chồng đi công tác tỉnh, mai mới về, tôi còn thời gian chuẩn bị.
Nhưng tôi vẫn đánh giá quá cao đạo đức của họ.
Vừa bước đến cửa, tôi nghe thấy tiếng trong nhà:
Em chồng đang gọi điện:
“Yên tâm đi anh, không phải là cái thỏa thuận trước hôn nhân đó sao? Em sẽ tìm được. Lúc ký thì toàn bộ tài sản là tài sản chung, vì thấy cô ta có nhà. Không ngờ con đàn bà thối đó lại giữ khư khư. Giờ nhà mình có tiền, không thể chia cho nó. Chờ em tìm được thì hủy, để nó chết không có bằng chứng.”
Tôi nghe mà nổi cả da gà.
Trẻ người non dạ, bị mấy lời đường mật của Triệu Nham (chồng tôi) lừa, anh ta hứa “của anh là của em”, lừa tôi ký cái thỏa thuận ch/ế/t tiệt đó.
Cưới xong mới biết, mẹ anh ta đeo vàng là đồ thuê, xe của bố anh ta là mượn, quần áo tử tế trên người em gái toàn là… trộm ở ký túc xá.
Cả nhà ngoài căn hộ tồi tàn hai phòng ngủ thì chẳng có gì.
Bắt tôi ký thỏa thuận chỉ vì nhắm vào căn nhà ba mẹ tôi để lại sau ly hôn.
Họ từng nghĩ khu nhà họ sẽ được giải tỏa, nên án binh bất động.
Đến khi không thấy động tĩnh, cả đám mới kéo đến ép tôi đem nhà cho em chồng cưới, dẫn đến cảnh khó coi như vừa rồi.
Giờ nghĩ lại, nếu không có vụ giải tỏa bất ngờ này, liệu họ đã mua bảo hiểm giá trị lớn cho tôi rồi tìm cách đẩy tôi xuống vực chưa?
Tôi nín thở trốn ở cầu thang, chờ em chồng đi mới dám ra.
3
Tôi chẳng quan tâm cái thỏa thuận hôn nhân kia, vì em chồng chắc chắn sẽ tiêu hủy.