1.
Sau ba năm thành thân, để có tiền cho phu quân ăn học, ta phải cặm cụi thêu thùa đến mù lòa cả hai mắt.
Hắn thuận lợi thi đỗ bảng vàng, vậy mà lại để mặc Trưởng công chúa ghép cho ta tội chém đầu.
Sau khi chế/t, ta lên địa phủ cáo tội hắn “sang giàu liền đổi vợ”.
Nào ngờ phán quan phán ta vu khống, kết án ném vào chảo dầu, rú/t lưỡ/i pha/nh thâ/y.
Chính lúc đó ta mới tỏ tường: phu quân ta là Phong Đô Đế quân chuyển thế, thành thân với ta chỉ để hắn cùng Trưởng công chúa vượt qua tình kiếp.
Khi bị giải đến trước cầu Nại Hà, ta thấy hàng trăm nữ nhân mặt mày vàng vọt, áo quần rách nát đứng chen chúc bên cầu.
Có người rơi vào cuồng loạn, có kẻ lẩm bẩm ngây dại:
“Tại sao? Ta đã cam chịu bao nhiêu khổ cực vì hắn, thậm chí ăn rau dại suốt mười năm, mà rốt cuộc hắn vẫn bỏ ta?”
Ta cúi đầu giễu cợt:
“Còn vì sao nữa? Công thành danh toại thì lấy cái đầu của kẻ bên gối để ra oai trước tiên thôi!”
Chung phán quan đứng cạnh nghe vậy, hừ lạnh:
“Trên đời không có chuyện cứ công thành danh toại xong là đem người thương ra ché/m đầu.Mỗi năm sau kỳ thi, cầu Nại Hà đều chật ních những kẻ bị lợi dụng xong rồi bị ché/m, các ngươi còn chưa ngộ ra sao?”
Khoảnh khắc ấy, ta mới sững sờ nhận ra: ta thậm chí còn chẳng phải người hắn yêu thương gì!
2.
Ta là Lâm Mặc Nương, một thợ thêu nổi danh nhan sắc lẫn tài hoa, tiếng tăm vang khắp vùng.
Người muốn cưới ta xếp hàng dài từ đầu trấn đến tận mười dặm.
Cuối cùng, ta lại chọn trúng một thư sinh bần hàn trong trấn, tên Tần Triều Sở.
Thư phòng của hắn sát vách khuê phòng của ta.
Ban đầu, khi ta ngồi thêu, luôn nghe giọng đọc sách vang vang từ phòng hắn. Âm thanh ấy thật dễ nghe.
Về sau, ngày nào hắn tan học ở cổng Đông cũng cố vòng qua cổng Tây mua một phần bánh ngọt cho ta.
Mỗi lần trở lại, hắn đều đẫm mồ hôi, quần áo đôi lúc xộc xệch, thoang thoảng mùi ngọt lịm.
Hắn giải thích đó là do ám mùi lúc đứng xếp hàng chờ bánh. Ta vốn ngây thơ nên tin ngay, còn vui vẻ thưởng thức bánh ấy.
Ròng rã ba năm mang bánh đến, cuối cùng ta gật đầu thành thân với hắn.
Trong đêm đại hôn, hắn nắm tay ta, thuần thục cởi áo, âu yếm nói:
“Mặc Nương, nếu ta kiếm được lộ phí lên kinh ứng thí, nhất định sẽ đền đáp nàng.”
Khi cùng hắn đổ mồ hôi đầm đìa, ta mới nhận ra hàm ý thực sự trong câu nói đó…