5.
Ta mở mắt lần nữa đã thấy mình ở địa phủ.
Chung phán quan giở sổ thiện ác, theo luật âm ti mà phán tội ta.
Ngẩng đầu nhìn tấm biển “Thưởng thiện phạt ác” treo trên cao, ta lớn tiếng kêu:
“Phán quan đại nhân, dân nữ bị oan! Dân nữ muốn kiện Tần Triều Sở bạc tình và Trưởng công chúa coi mạng người như rác!”
Chung phán quan đưa mắt nhìn ta, tỏ vẻ châm chọc:
“Ngươi nói oan? Oan ở đâu?”
Ta đem mọi tình tiết hắn phụ bạc, hắn và Trưởng công chúa câu kết hãm hại ta, kể tường tận. Sau cùng, ta kỳ vọng nhìn phán quan.
Nhưng ông hờ hững quét mắt:
“Nói xong rồi à? Có bằng chứng chăng? Không có tức là vu cáo. Ngươi biết tội vu cáo quý nhân nặng thế nào không?”
Dứt lời, ông đanh giọng:
“Ác nữ Lâm Mặc Nương, lúc sống phạm tội trộm ngọc, chết rồi vẫn không sám hối, còn đặt điều vu khống. Phạt ngươi xuống địa ngục rút lưỡi!”
Ta còn chưa kịp phản ứng, Chung phán quan đã xé nát trang mệnh cách của ta trong sổ sinh tử:
“Ngươi có biết Tần Triều Sở là ai không? Ngài ấy chính là Phong Đô Đế quân chuyển thế. Một phàm nhân hèn mọn như ngươi, được ‘lót đường’ cho ngài là vinh dự chứ không phải nỗi oán!”
Ta bần thần lượm lại mảnh giấy ghi thành tựu kiếp này, trên đó chỉ vỏn vẹn một hàng:
“Hỗ trợ Phong Đô Đế quân độ tình kiếp, lấy Trưởng công chúa, bước lên ngai báu.Ghi chú: Chỉ là công cụ.”
Đầu trâu mặt ngựa liền ập đến lôi ta đi.
Qua cầu Nại Hà, lên thuyền U Minh, sông Vong Xuyên in bóng vẻ tê tái của ta. Nghe nói hễ nhảy xuống, hồn phách sẽ tan biến vĩnh viễn.
Mắt ta rực lên, mặc kệ trói buộc, lập tức nhảy xuống sông.
Thà sớm tan biến còn hơn đời đời kiếp kiếp chịu hình rút lưỡi.
Chỉ trong chớp mắt, sông Vong Xuyên bỗng dậy sóng kinh thiên, kéo theo cuồng phong gào rít khắp cõi âm. Ngay cả lục đạo luân hồi cũng rung chuyển ầm ầm.
Giữa cơn đau đớn thấu trời, thần hồn ta chợt ngưng tụ, tất cả ký ức ùa về.
6.
“Hoàng thiên chứng giám, Hậu Thổ soi xét, nghênh đón Hậu Thổ nương nương về lại cõi đời!”
Nay ta uy nghi ngồi giữa đại điện Luân Hồi, nét mặt lạnh tanh.
Bên dưới, Thập điện Diêm La và bốn phán quan cũng run sợ.
Vạn năm trước, thời hồng hoang sơ khai chưa có luân hồi, vạn linh sau khi chết chỉ lạc lõng dưới cửu u, dần dần tiêu tán.
Ta là Địa Mẫu, không đành lòng nhìn sinh linh muôn loài chìm trong tuyệt vọng, bèn dùng thân thể làm gốc, nguyên thần làm nền mà lập nên địa phủ, mở ra luân hồi.
Ta cũng tạo sổ sinh tử, để chúng sinh dựa công tội mà luân hồi. Sau đó, ta chết đi, chẳng chút hối tiếc. Thiên đạo ghi nhận công đức, giữ lại một sợi chân linh cho ta, chờ ta vượt kiếp nạn tái sinh.
Giờ đây, ta trở lại, nhìn địa phủ mà mình đánh đổi toàn bộ thần hồn để kiến lập, lòng trĩu nặng.
Từ khi nào sổ sinh tử hóa thành tờ giấy trói buộc vận mệnh thế gian?