1.
Từ lúc đích tỷ Tạ Dung Nguyệt thốt lên: “Phụ mẫu, con muốn gả cho Lục Cảnh Hành,” ta liền bị đuổi ra khỏi nhà, mặc ngoài trời tuyết rơi gió lạnh cắt da.
Tạ Dung Nguyệt lấy cớ có việc bàn với phụ thân và đích mẫu, để ta đứng trong tuyết suốt một canh giờ. Ta ôm lò sưởi cầm tay còn chút hơi ấm, nhàn rỗi ngẫm nghĩ: Một người là thế tử của thân vương, gia thế hiển hách, anh tuấn phong độ, còn một người chỉ là binh lính xuất thân bần hàn, bị hoàng thượng chán ghét. Vậy mà tỷ tỷ lại chọn người sau, xem ra nàng cũng đã sống lại như ta.
Một lúc sau, đích mẫu cho gọi ta vào.
Ta vô thức nhìn chiếc khay trên bàn, quả nhiên, miếng ngọc bội mà Lục Cảnh Hành đưa tới đã biến mất, chỉ còn chiếc ngọc Như Ý của thế tử Hằng Vương nằm chơ vơ. Nghe nói món ngọc này giá trị liên thành, kiếp trước đích tỷ xem như báu vật, không rời tay, chẳng cho ai nhìn lấy một lần. Vậy mà giờ nàng hào phóng đẩy nó cho ta, miệng thì toàn lời đạo đức nhân nghĩa:
“Muội à, là tỷ thương muội nên mới cố tình nhường lại mối hôn sự tốt này. Sau này muội gả sang đó sẽ thành thế tử phi, hưởng vinh hoa vô tận, mau cầm lấy đi!”
Ta nhìn miếng ngọc Như Ý nhưng không nhận. Đích tỷ thấy thế, mặt đổi sắc, nắm chặt tay ta, hung hăng: “Ta bảo ngươi cầm thì phải cầm!”
Ta lùi lại, rơm rớm nhìn phụ thân. Ta mang vẻ ngoài quá giống người mẹ ruột đã mất, một mỹ nhân khuynh thành từng khiến ông mê đắm chỉ bằng một ánh mắt.
Phụ thân nhìn ta thoáng hổ thẹn, đích mẫu lập tức bực tức, đập mạnh chén trà lên bàn:
“Nguyệt nhi đã có ý tốt nhường vị trí thế tử phi cho ngươi, ngươi không biết điều thì thôi, còn bày ra dáng vẻ tội nghiệp này cho ai xem!”
Phụ thân giật mình, quay mặt đi.
Tạ Dung Nguyệt ôm tay đích mẫu, nhẹ giọng: “Mẫu thân, đừng chấp nàng ta. Dù gì con cũng đã chọn Lục Cảnh Hành, nàng ta nhất định phải làm thế tử phi, đến lúc đó—”
“Rầm—”
Cửa bỗng bị đá tung, ai nấy thất kinh ngoái nhìn.
Lục Cảnh Hành mang theo cơn gió tuyết xông vào, cởi áo choàng phủ lên vai ta, ánh mắt quét qua mọi người, dừng trên ngọc bội trong tay đích tỷ. Chàng bước tới giật lại, nhìn Tạ Dung Nguyệt cười khinh khỉnh:
“Ngươi chọn ta à? Ngươi nghĩ ta là bó rau rẻ tiền ngoài chợ, muốn chọn thì chọn chắc?”
2.
Mọi người trong phòng đều sững sờ vì câu nói của Lục Cảnh Hành.
Tạ Dung Nguyệt đỏ bừng mắt: “Tên Lục Cảnh Hành kia, ngươi nói vậy là ý gì?”
“Ngươi đần à? Ta vừa bảo chẳng thèm để mắt tới ngươi, cút ngay!”
Chàng đưa tay xoay xoay miếng ngọc bội, lời lẽ như dao cắt. “Dạng người như ngươi, cho làm thiếp ta còn không ngó, bày đặt kén cá chọn canh!”
Tạ Dung Nguyệt giận run, chỉ tay vào mặt chàng: “Ta là đích nữ Hầu phủ, ngươi có phúc mới được ta để mắt, đừng có không biết điều!”
Lục Cảnh Hành nhếch môi: “Cái phúc đó, ngươi muốn cho ai thì cho, ta đây không cần!”
“Ngươi… ngươi—”
“Gì mà ngươi với chẳng ngươi! Nghĩ bản thân là tiên nữ giáng trần chắc, cứ muốn gả cho ta là ta phải nhào ra rước à?”
Tạ Dung Nguyệt từ bé nào chịu nhục như vậy, hết đỏ mặt lại tái nhợt, trông tội nghiệp vô cùng.
“Vô lễ!” Đích mẫu đập bàn đứng phắt dậy, quát to: “Ngươi chỉ là tên lính cỏn con, Nguyệt nhi ta hạ mình gả cho ngươi mà chẳng biết ơn, còn dám lỗ mãng!”
Nhưng Lục Cảnh Hành chẳng chút sợ sệt, rống lên còn to hơn:
“Cảm ơn cái quái gì! Đừng giở chiêu ấy với ta đây! Con gái không gả nổi thì để nàng ta cắt tóc làm ni cô, tưởng ta là hố phân chắc?”
Thái độ ngang ngạnh đó làm đích mẫu tức đến mức xanh xám mặt mày, ôm ngực lảo đảo.
Phụ thân nổi giận: “Lục Cảnh Hành! Chẳng lẽ phụ mẫu ngươi không dạy ngươi tôn kính trưởng bối sao? Đây là nhà họ Tạ, chưa đến lượt ngươi tác oai!”
Nghe đến đấy, tim ta chùng xuống. Lục Cảnh Hành ghét nhất người khơi lại chuyện phụ mẫu chàng. Quả nhiên chàng lập tức quát thẳng mặt phụ thân:
“Ông hấp tấp gì thế? Ông tưởng ông là trưởng bối à? Một kẻ tiểu nhân bội tín như ông thì lấy tư cách gì làm bề trên? Năm xưa, khi phụ thân ta là quan nhị phẩm, ông còn gọi ông ấy là huynh đệ, hai nhà hứa gả. Về sau phụ thân ta tử trận, hoàng thượng giáng tội, ta thì thương tích đầy mình, mẫu thân ta đến khóc xin ông giúp tìm đại phu mà ông thì sao? Ông đóng cửa không tiếp, còn loan tin hôn ước cũ kia chuyển sang cho thứ nữ Tạ Thanh Yểu. Chính Thanh Yểu đã bán trang sức mình tìm đại phu cho ta, nên Lục Cảnh Hành này mới sống đến hôm nay!”
Chàng vung mạnh thanh đao bên hông lên bàn.
“Hôm nay ta nói cho rõ: Đời này, ta chỉ lấy Tạ Thanh Yểu làm thê tử. Ai dám đổi người, phải qua thanh đao này trước đã!”
Thanh đao ấy từng theo cha chàng xông pha chiến địa, chẳng biết đã tắm má/u bao nhiêu kẻ thù. Tiếng đao nện xuống như tiếng oan hồn rên xiết. Bầu không khí chùng xuống, phụ thân và đích mẫu trắng bệch, không dám cãi thêm. Tạ Dung Nguyệt càng nín thinh, vì nàng vừa nhận ra đây chính là thanh đao đã giế/t mình kiếp trước.