5.
Lục Cảnh Hành rời đi, tuyết càng rơi nặng hạt.
Ta đuổi theo, đưa chàng chiếc ô giấy dầu. Chàng dừng lại, quay đầu, ánh mắt lộ rõ vui mừng: “Thanh Yểu, có phải nàng bị ai ép? Nàng đừng sợ, ta sẽ—”
“Không ai ép ta.” Ta lạnh lùng ngắt lời.
“Chàng cũng biết ta chỉ là thứ nữ, lựa chọn đâu được gì. Trước kia chàng còn tạm tạm, nhưng bây giờ tỷ tỷ nhường vị trí thế tử phi cho ta, cả kinh thành đều rõ nên chọn ai rồi.” Giọng ta thật lãnh đạm, cay nghiệt.
Lục Cảnh Hành ngơ ngác khá lâu, tuyết lạnh ướt vai, chàng khẽ chớp mắt, mở miệng còn nhẹ hơn gió: “Được, ta chúc nàng được như ý.”
Ta cúi đầu, khẽ “ừ.”
Chàng quay lưng, chẳng nhận ô, cũng không ngoái lại.
Ta dõi theo bóng chàng, biết lần này chắc chàng hận ta đến tận xương. Từ bóng tối hành lang, Tạ Dung Nguyệt bước ra, nhìn ta giây lát rồi hừ mũi, mỉm cười hài lòng:
“Tạ Thanh Yểu, sống lại một lần, cuối cùng ngươi cũng thức thời. Dựa vào ánh mắt ngươi nhìn hắn, ta tin chắc ngươi cũng đã trọng sinh.”
Ta không phủ nhận. Đúng, lời nói có thể dối trá, ánh mắt thì không.
Biết ta cũng sống lại, Tạ Dung Nguyệt tìm được chỗ trút bực. Nàng dương dương tự đắc, sỉ nhục ta: “Kiếp trước vì lấy phải sao chổi như ngươi, hắn suýt bỏ mạng, mất cả mẹ, cuối cùng không có hậu duệ. Cũng may ngươi thức tỉnh, chịu buông tay cho hắn cưới ta. Chỉ cần hắn lấy ta—”
“Lấy ngươi?” Ta cười khẩy như nghe chuyện lố bịch: “Ngươi xứng sao?”
Sắc mặt Tạ Dung Nguyệt tái hẳn: “Ý ngươi là gì?”
Ta tiến sát, gằn từng từ: “Chính ngươi xúi phụ thân thông đồng với giặc, hại chàng suýt chết. Cũng chính ngươi loan tin chàng tử trận, khiến mẫu thân chàng sợ đến suýt chết. Còn là ngươi hồi nhỏ đẩy ta xuống hố băng làm ta bị tổn thương, không thể sinh con. Tất cả là lỗi của ta chắc?”
Kiếp trước, khi hồn ta lang thang ở Tạ phủ sau khi chết, ta nghe phụ thân và đích mẫu trò chuyện, mới biết bao đau đớn mình và Lục Cảnh Hành gánh chịu đều do bọn họ gây ra, chỉ bắt đầu từ một câu bông đùa.
Khi đó, ba ngày sau thành thân, chàng ra tiền tuyến, trải qua nguy nan để lập công. Có kẻ khen: “Thứ muội nhà nàng quả là vượng phu.” Vốn dĩ Tạ Dung Nguyệt uất ức vì mấy tháng tân hôn thế tử vẫn lạnh nhạt, nghe lời kia liền sinh hận. Nàng chạy về khóc lóc, thế là phụ thân và đích mẫu lo chàng mai này báo thù, liền thông đồng địch hãm hại chàng. May thay chàng mạng lớn, dù thoi thóp vẫn đột phá vòng vây, chỉ tiếc đôi chân bị thương, khi mưa gió thì đau không đi nổi.
Nhớ đến đây, ta giận sôi, tay càng siết chặt cổ đích tỷ. Nàng sợ đến tái mét.
Ta ghé sát tai nàng, thì thầm: “Kiếp này, ta muốn giúp chàng thẳng tiến, cả đời thuận lợi. Ai dám cản ta… ta sẽ khiến kẻ đó chết!”
6.
Tạ Dung Nguyệt bị bóp cổ suýt tắt thở, đập loạn tay lên cổ tay ta. Ta cười lạnh, buông tay, nàng ngã ngồi, ho đến long trời.
“Ngươi… sao ngươi biết?”
Chưa kịp phản ứng, ngoài cửa có tiếng ồn. Gã tiểu tư canh cổng bị hất vào đống tuyết, một toán binh sĩ xông thẳng vào. Kẻ dẫn đầu mặt mày sắc lạnh, cất giọng: “Tạ đại nhân, có người tố giác ngài cấu kết với địch, mời ngài theo chúng ta một chuyến!”
Tạ Dung Nguyệt hốt hoảng quay nhìn, môi run lẩy bẩy: “Là ngươi? Tạ Thanh Yểu, ngươi muốn gì?”
Giữa sân, phụ thân ta bị ép quỳ, mặt đỏ gay, đích mẫu vừa hồi tỉnh đã hôn mê tiếp. Ta đứng dưới hiên, chứng kiến cảnh ấy mà phì cười:
“Ta chỉ là thứ nữ, có thể làm được gì đâu? …Nhưng ít nhất, ta vẫn có cách giúp chàng dẹp sạch chướng ngại.”
Theo kiếp trước, bảy ngày nữa biên cương sẽ báo nguy, Lục Cảnh Hành ra trận. Trước đó, ta nhất định phải diệt trừ mối họa lớn nhất, chính là phụ thân.