Hắn có phần khó tin mà mở miệng, trong giọng nói thậm chí còn xen lẫn uy nghiêm cùng cảnh cáo:
“Tri Vi, trước mặt Hoàng hậu nương nương, nàng đừng tiếp tục hồ đồ nữa.”
“Chuyện năm đó, nếu trong lòng nàng còn oán, ta có thể giải thích với nàng.”
“Không cần.” Ta khẽ xua tay, giọng dứt khoát. “Chuyện năm đó, cứ để nó trôi qua đi.”
Trong khoảnh khắc, ta và hắn giằng co đứng đối diện nhau.
Những vị quý tộc xung quanh cũng đều hứng thú quan sát, tựa như đang xem một vở kịch náo nhiệt.
Ta không muốn trở thành đề tài cho người ta trà dư tửu hậu.
Huống chi, lần này ta bị kéo tới dự yến, căn bản chưa hề nói với phu quân.
Nếu hắn tỉnh lại không thấy ta đâu, ắt sẽ lại giận dỗi.
Ta vòng qua Hàn Ngạn Chu, hướng về Hoàng hậu nương nương mà nói:
“Nương nương, thần nữ quả thực đã thành thân.”
“Việc Hầu gia vừa nói, coi như chỉ là một câu đùa vậy. Trong nhà thần nữ còn có việc, xin phép cáo lui trước.”
Ta vừa định rời đi, không ngờ lại bị hắn dùng sức nắm chặt cổ tay.
Chưa kịp phản ứng, hắn đã từ trong ngực lấy ra khối ngọc bội kia, trong ánh mắt tràn đầy bi thương:
“Tri Vi, đã ba năm rồi, chưa có ngày nào ta quên được nàng.”
“Giữa ta và nàng, hôn ước đã bị trì hoãn tròn ba năm. Nay ta là thật lòng muốn cưới nàng, nàng gả cho ta được không.”
Hoàn hồn lại, ta dùng sức hất mạnh tay hắn ra, lạnh lùng nói:
“Hầu gia, xin ngươi tự trọng.”
“Ngươi đã nhầm đối tượng thành thân rồi. Ta không phải Tô Ngọc Mặc.”
Không ngờ, nghe lời ta nói, đôi mắt Hàn Ngạn Chu lại đột ngột sáng lên.
“Nàng vẫn còn ghen với Ngọc Mặc, đúng không.”
“Chuyện năm đó quả thực đã khiến nàng chịu ấm ức, nhưng tất cả cũng là vì cứu nàng.”
“Tội g/i/ế/t người, nặng nhất có thể xử thắt cổ. Khi ấy nàng nhất thời hồ đồ làm sai, ta…”
Ta không chút khách khí, trực tiếp cắt ngang lời hắn:
“Thứ nhất, ta không làm chính là không làm, càng không cần ngươi đứng ra gánh những tội danh vô căn cứ ấy.”
“Thứ hai, ta đã thành thân rồi. Mong Hầu gia đừng nói thêm những lời hồ đồ như vậy nữa, kẻo khiến phu quân ta hiểu lầm.”
Nghe vậy, thân hình Hàn Ngạn Chu chao đảo một cái, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch.
Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào ta, giọng nói mang theo sự chắc chắn không cho phép nghi ngờ:
“Tri Vi, ta không tin nàng đã thành thân. Nàng nhất định đang lừa ta, chỉ là muốn tránh né ta mà thôi.”
Ta khẽ cau mày, trên mặt đầy vẻ khó chịu:
“Hầu gia, từng lời ta nói đều là sự thật, mong ngươi đừng tiếp tục quấy nhiễu cuộc sống của ta nữa.”
Hàn Ngạn Chu lại như không hề nghe thấy, trực tiếp quay sang Hoàng hậu nương nương nói:
“Nương nương, thần nguyện lấy toàn bộ quân công của mình, cầu xin người chọn ngày đo hôn cho thần và nàng ấy, để chứng minh rằng duyên phận giữa thần và nàng vẫn chưa dứt.”
Trong lòng ta giật thót, bật thốt lên:
“Hàn Ngạn Chu.”
6
Hắn lại từng bước ép sát:
“Tri Vi, bất kể nàng nói gì, ta cũng sẽ không từ bỏ nàng.”
Đối diện với ánh mắt gần như điên cuồng ấy, ta chỉ có thể cưỡng ép nén lại cơn giận trong lòng, thẳng thừng nói ra: