1
Đây là tháng thứ ba ta bị Chu Nguyên Kỳ giam lỏng.
Qua song cửa, ta có thể trông thấy pháo hoa đang rực rỡ nở bung giữa bầu trời.
Thị vệ canh giữ ngoài phòng khẽ thì thầm:
“Hôm nay là ngày đại hôn của hoàng thượng và hoàng hậu, pháo hoa đầy trời, thật là náo nhiệt.”
“Phải đó, chuyện vui thế này, mà mấy kẻ như ta lại phải ở đây canh giữ vị cô nương kia, thật đúng là xui xẻo!”
Bọn họ hoàn toàn không lo ta sẽ nghe thấy.
Hoặc giả, vốn là cố ý nói cho ta nghe.
Một trong số đó, còn là cố ý đứng trước cửa sổ, nở nụ cười đầy khiêu khích:
“Giang Doanh, loại nữ tử lai lịch không rõ như ngươi, có thể bầu bạn bên bệ hạ suốt bảy năm đã là đại ân đại huệ. Vậy mà còn vọng tưởng trở thành chính thê, tranh ngôi hậu của tiểu thư nhà ta, đúng là không biết trời cao đất dày.”
Ta nhận ra hắn.
Hắn là gia nô nhà họ Tạ, tên gọi Tạ Tam.
Giờ lại có mặt tại đây, tám chín phần là do Tạ Vân sai tới, ngày ngày buông lời cay độc, muốn hành ta đến sống không bằng chế/t.
Bi thương lớn nhất, là lòng người đã chế/t.
Nếu ta vì phẫn uất mà tìm đến cái chế/t, Tạ Vân nhất định sẽ rất vui mừng.
Như vậy—
Nàng sẽ chẳng cần phải lo lắng việc ta còn sống sẽ trở thành mối họa cho ngôi hậu mà nàng vất vả mới giành được.
Ta ngước mắt nhìn pháo hoa vẫn đang bung nở rợp trời ngoài cửa sổ.
Đây là một vương triều hư cấu, chẳng tồn tại trong bất kỳ trang sử nào.
Vì vậy, thứ như pháo hoa—vốn dĩ cũng không hề có.
Lúc ta vừa xuyên tới nơi này, Chu Nguyên Kỳ vẫn chỉ là một hoàng tử thất sủng.
Để giúp hắn đạt thành tâm nguyện, ta đã nghiên cứu rất lâu, cuối cùng vào ngày khánh thọ của tiên đế, mới chế tạo được pháo hoa.
Chỉ mong hắn có thể nhân ngày ấy mà tỏa sáng.
Chúng ta từng ôm nhau dưới bầu trời tràn ngập pháo hoa, thổ lộ nỗi lòng.
Hắn từng hứa với ta:
“A Doanh, đợi khi ta đăng cơ xưng đế, nàng nhất định sẽ là thê tử duy nhất của ta. Ngày đại hôn của chúng ta, ta sẽ cho bắn pháo hoa suốt một đêm, để thiên hạ đều chứng kiến hạnh phúc của chúng ta.”
Lúc ấy, ta thực sự tin tưởng lời hắn.
Cũng đã chờ mong yến hội pháo hoa ấy.
Đáng tiếc—
Pháo hoa cuối cùng vẫn nở rộ.
Nhưng không phải vì ta.
2
Kỳ thực, ta vốn chẳng phải người của thế giới này.
Bảy năm trước, vào một ngày nào đó, ta và tri kỷ cùng nhau mở một cuốn tiểu thuyết ngôn tình, mới đọc được vài chương thì trời đất quay cuồng, chớp mắt một cái, ta đã xuyên đến nơi này.
Ta chẳng rõ tình tiết câu chuyện, nam nữ chính là ai cũng mịt mờ không rõ, bởi với ta, tất cả đều quá đỗi xa vời.
Chỉ biết rằng, nơi vương triều xa lạ này, chế độ phong kiến đạt đến cực điểm.
Ta sợ bị xem như dị loại, đành co mình trong rừng trúc ngoài thành, nương nhờ một căn nhà tre rách nát mà sống lay lắt qua ngày.
Chỉ mong một ngày nào đó—
Khi mở mắt ra, sẽ phát hiện tất cả chỉ là một giấc mộng, ta đã trở về nhà.
Đáng tiếc, mỗi lần tỉnh dậy, đều chỉ là thất vọng chất chồng.
Cuộc gặp gỡ với Chu Nguyên Kỳ, kỳ thực rất đơn giản.
Hắn bị ám sát bởi các hoàng tử khác, trọng thương ngã gục ngay trước căn nhà tre của ta.
Ban đầu ta không định cứu hắn, nhưng hắn đặt kiếm lên cổ ta, còn ném cho ta hai thỏi vàng.
Ta chỉ đành nghiến răng kéo hắn vào trong.
Ta cắt nhỏ vàng thành từng mảnh, nghiền nát đến nỗi chẳng còn nhìn ra hình dạng, sau đó mới mang đến hiệu cầm đồ trong thành để đổi lấy bạc.
Có bạc rồi, ta mời đại phu, sắc thuốc cho hắn.
Ngày ngày qua lại, giữa vương triều xa lạ, ngột ngạt này, ta có được người bạn đầu tiên.
Ban đầu, ta chỉ muốn có ai đó để trò chuyện.
Xuyên đến nơi này quá lâu, bầu bạn với ta chỉ có rừng trúc, không một ai nói chuyện, quá đỗi cô độc.
Mục đích khi ấy, thực sự rất đơn giản.
Nhưng chẳng ai ngờ, ba tháng ở bên nhau lại khiến đôi ta đem lòng yêu mến.
Nếu đã định không thể quay về, thì ta cũng đành thuận theo dòng đời nơi đây, tìm một người thật lòng yêu ta, cùng nhau sống nốt một đời trong căn nhà tre đổ nát ấy.
Đó từng là kết cục mà ta lựa chọn cho chính mình.
Chỉ tiếc—
Ta không hề biết, Chu Nguyên Kỳ lại là hoàng tử của vương triều này.
Khi biết thân phận thật của hắn, ta từng hoảng sợ đến muốn rời xa.
Nhưng hắn lại nắm chặt tay ta, nói rằng hắn không hề có dã tâm ngôi báu.
Hắn bằng lòng làm một vương gia nhàn tản, cùng ta tiêu dao cả đời, đó chính là tâm nguyện của hắn.
Mà hắn cũng thật sự đã làm vậy.
Sự tồn tại của ta khiến hắn mất hết thể diện trước chư hoàng tử, bởi ta không có xuất thân, không danh phận.
Một nữ tử lai lịch bất minh, khiến hắn buông bỏ dã tâm, cũng khiến thiên hạ khinh rẻ.