3
Tâm trí vừa quay về hiện tại, ta liền trông thấy cánh cửa đại điện vừa bị đẩy ra.
Chu Nguyên Kỳ thân vận hỉ bào đỏ thẫm, dắt tay tân nương bên cạnh, từng bước một tiến lại gần ta.
“A Doanh, hôm nay… là ngày đại hôn của ta.”
Hắn nói xong, liền khụy gối xuống, muốn đưa tay chạm vào mặt ta.
Ta lập tức nghiêng đầu né tránh.
Động tác hơi mạnh, khiến xích sắt giam cầm tay chân ta phát ra tiếng vang lanh lảnh.
Nực cười thay.
Kẻ từng xem ta là trời đất, chỉ cần thấy ta rơi lệ liền lòng đau như cắt, từng vì ta bị thương mà phẫn nộ giế/t sạch những kẻ dám hại ta…
Vậy mà giờ đây—
Chính tay hắn đeo cho ta những sợi xích này, giam lỏng ta nơi Triều Dương điện.
Chỉ vì khi hắn vừa lên ngôi,
Tạ Vân liền diễn một màn tự vẫn.
Nàng để lại bức thư tuyệt mệnh, nét chữ còn thấm lệ:
nói rằng vì yêu Chu Nguyên Kỳ quá đỗi, nghĩ đến mai sau không thể cùng hắn thành thân, mà hắn còn muốn cưới ta làm hậu, nàng đau lòng đến mức muốn buông bỏ mạng sống, hẹn kiếp sau tương phùng.
Tự nhiên, nàng không chế/t được.
Sợi dây mảnh kia, khẽ kéo là đứt, đủ để che mờ đôi mắt hắn, cũng đủ để cắt đứt đoạn nghĩa tình cuối cùng giữa ta và hắn.
Muốn nàng từ bỏ ý định t/ự sá/t, chỉ còn một cách duy nhất.
Ái nữ của Thừa tướng, làm sao cam tâm làm phi?
Huống hồ, trong trận tranh đoạt ngôi báu năm xưa, Thừa tướng đã ra sức tương trợ, công lao hiển hách.
Nữ nhi của công thần như thế, nếu tiến cung, tất nhiên phải là quốc mẫu.
Đó dường như đã trở thành chân lý không lời, ai nấy đều ngầm thừa nhận.
Vậy nên, trong ánh mắt tràn ngập áy náy của Chu Nguyên Kỳ, ngôi hậu ấy được trao cho nàng.
Ta là người hiện đại, sinh ra trong thời bình, lớn lên dưới lá cờ đỏ.
Đương nhiên không chấp nhận chuyện chia sẻ phu quân với kẻ khác.
Dù là hoàng hậu hay quý phi, ta cũng không màng.
Ta chỉ nhớ rõ lời của chàng trai thuở ban sơ, người từng nói muốn cùng ta đi đến cuối đời—
từng thề rằng: đời này không nạp thiếp, chỉ một mình ta là thê.
Khi ấy ta cũng từng nói với hắn:
“Nếu một ngày chàng thay lòng, ta nhất định sẽ rời đi.”
Và ta đã làm được.
Quý phi thì đã sao?
Nếu người này không thể hoàn toàn thuộc về ta, thì ta thà buông tay.
Nhưng bởi từng chứng kiến hắn gian nan bước lên ngôi vị ấy, ta chỉ mong có thể êm đẹp chia tay, từ nay người qua kẻ lại, không còn nợ nhau.
Ta từng thu dọn hành trang, định lặng lẽ rời khỏi kinh thành.
Núi cao nước dài, dẫu chẳng thể quay về hiện đại, nhưng số bạc tích lũy bấy lâu cũng đủ để ta sống yên ổn ở vương triều xa lạ này.
Thế mà Chu Nguyên Kỳ lại đoán được, chặn ta ngay tại cổng thành.
Trong màn sương mờ, đôi mắt hắn đỏ ngầu, gầm lên không cho phép ta rời đi.
Rồi giam ta vào Triều Dương điện.
Hắn nói:
“Cho dù nàng muốn chế/t, cũng phải chế/t bên ta. Chứ còn sống—thì càng không được rời đi.”
Hoàng quyền dưới chế độ phong kiến, luôn đáng sợ đến thế.
Hắn chỉ nói một câu “không cho đi”, lập tức đã có hàng lớp thị vệ chắn trước mặt ta, khiến ta chẳng thể bước nổi nửa bước.
Ngoài Triều Dương điện, còn ẩn phục vô số ám vệ.
Ba tháng trôi qua, Tạ Vân đã vào chủ Trung cung, hôm nay chính là đại hôn.
Pháo hoa nở rộ, cảnh sắc tuyệt mỹ, chỉ tiếc… tân nương không phải ta.
Giữa mùa đông rét buốt,
ta bị giam trong điện lạnh, tứ chi trói buộc bằng xích sắt, thật sự vừa đau vừa lạnh.
Thấy ta không nói lời nào, Chu Nguyên Kỳ dường như cũng nổi giận.
“Hận ta đến thế sao, A Doanh?”
Hắn mạnh tay nâng cằm ta, buộc ta phải nhìn thẳng vào mắt hắn.
Người trước mặt—từng là người ta yêu đến tận tâm can.
Ta đã cùng hắn vượt bảy năm gió mưa, từng đối mặt mưu mô hiểm độc, từng lột bỏ lớp phòng bị để trao nhau chân tâm.
Chữ “phu thê đồng tâm, kỳ lợi đoạn kim”, ta từng nghĩ mình đã thực hiện được.
Nào ngờ—
Lòng người… thực sự có thể đổi thay.
Dẫu từng yêu sâu nặng đến nhường nào.
Chu Nguyên Kỳ buông tay ta ra, sau đó ngồi xuống bên cạnh, mặc cho ta kháng cự, vẫn cố chấp nắm chặt tay ta.
“A Doanh, chúng ta gian nan lắm mới đi được đến ngày hôm nay, cớ sao nàng lại cố tình làm khó?
Vân nhi thân phận tôn quý, ta không thể chỉ phong nàng ấy làm phi.
Còn nàng, xuất thân bất minh, nếu lập làm hậu, tiền triều hậu cung nhất định dị nghị khắp nơi.
Nhưng chỉ cần nàng nghe lời, đừng nghĩ đến chuyện rời khỏi ta nữa, lại bằng lòng kính trọng Vân nhi, thì nàng vẫn sẽ là quý phi duy nhất của trẫm, đời này tuyệt không phụ.”
Ta cười khổ, ánh mắt dừng lại nơi Tạ Vân đang đứng đối diện.
Nàng vốn đã là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, nay khoác lên hỉ phục đỏ rực, quả thực đẹp đến ngạt thở.
Nàng mỉm cười với ta, trong mắt ẩn giấu đắc ý, song lời nói ra lại yếu ớt đáng thương:
“Là ta đoạt lấy những gì vốn thuộc về tỷ. Nếu tỷ tỷ mãi chẳng thể chấp nhận ta…
Vậy thì ta cũng có thể không làm hoàng hậu nữa, cũng có thể rời đi… chỉ cần tỷ đừng khiến bệ hạ thương tâm…”
Vừa dứt lời, nước mắt nàng lại rơi.
Chu Nguyên Kỳ vừa mới còn ở bên ta, nay đã bật dậy, dùng khăn lau lệ cho nàng.
Rồi quay đầu trách ta:
“Vân nhi là người biết điều như thế, cớ sao các nàng chẳng thể chung sống hòa thuận?
Giang Doanh, từ bao giờ nàng trở nên hẹp hòi như vậy?”
Dẫu lòng đã nguội lạnh, nhưng đến lúc này, tim ta vẫn đau nhói.
Ta vịn giường, chậm rãi đứng lên.
Trong ánh mắt khó hiểu của bọn họ, ta rút ra lưỡi dao nhỏ giấu kỹ bấy lâu, xoẹt một đường sâu hoắm lên tay Tạ Vân.
“—A!”
Tiếng thét chói tai vang vọng, Tạ Vân lập tức đổ nhào vào lòng Chu Nguyên Kỳ.
“Ta từng nói… ta sẽ báo thù.”
Nàng từng hủy đôi tay ta, thì nay ta cũng sẽ khiến nàng phải nếm trải nỗi đau đó.