1.
Khi những dòng bình luận lần lượt hiện ra trước mắt,
Tôi cứ ngỡ mình đã quá đau lòng mà sinh ra ảo giác.
Nhưng chúng vẫn không dừng lại——
【Nếu nữ chính bây giờ lên sân thượng, sẽ phát hiện nam chính thật ra chưa chế/t.】
【Nữ chính vì anh ta mà gần như không ăn gì hai ngày nay, đi còn không vững, còn muốn lên sân thượng?】
Tôi lê từng bước, đôi chân nặng như đổ chì,
Chậm rãi bước về phía cầu thang dẫn lên sân thượng.
Còn cách vài bậc cuối cùng,
Tôi đã nghe thấy một giọng nói quen thuộc đến không thể quen hơn, mang theo chút giễu cợt:
“Lễ tang của tôi còn chưa xong à?”
Giọng nói đó phát ra từ điện thoại của Lục Phong – người anh em thân thiết của Phó Yến.
“Chưa đâu, Yến ca.”
“Còn Tịch Duệ? Không để lộ gì đấy chứ?”
Lục Phong: “Không đâu. Chị dâu bận trước bận sau, hôm qua còn khóc đến suýt ngất, giờ chắc vẫn đang thu mình trong phòng nức nở đấy.”
Giọng Phó Yến hờ hững: “Vậy thì an ủi cô ấy nhiều vào.”
Rồi một người khác – Tống Duy – lại lên tiếng:
“Nhưng Yến ca này, anh thật sự động lòng với con chim hoàng yến kia rồi à? Giả chế/t, bay thẳng sang Anh đuổi theo, còn kéo tụi tôi theo phối hợp diễn kịch?”
Hóa ra… lời của đám bình luận là thật.
Tôi bám chặt lấy lan can cầu thang, cả người run rẩy như phát sốt, từng tế bào đều lạnh ngắt.
Tôi nghe thấy Phó Yến nói:
“Động lòng hay không chẳng quan trọng. Quan trọng là các cậu phải giữ bí mật giúp tôi.”
Lục Phong hỏi: “Thế còn đám cưới thì sao?”
“Cưới chứ. Đợi tôi quay về, hôn lễ vẫn tổ chức như thường. Nhưng mà trước khi kết hôn, chẳng lẽ không được điên cuồng vì tình yêu một lần à?”
“Chuẩn rồi.”
“Sau này cưới vào rồi thì chỉ còn xoay quanh một người, lấy đâu ra cơ hội nữa, haha—”
Ba người cười với nhau, lòng tôi thì như bị đông cứng thành đá,
Từng nhịp tim nện thẳng vào lồng ngực, đau đến không thở nổi.
Tôi từng cầu nguyện biết bao lần rằng…
Giá như Phó Yến vẫn còn sống.
Nhưng chưa từng nghĩ, anh ấy lại sống theo cái cách như thế này.
2.
【Nữ chính đã nhìn thấy sự thật rồi kìa aaaaa, mong cô ấy tỉnh ra sớm!】
【Mau ra tát chết tên tra nam đó đi!!!】
Nhưng tôi không lao ra vạch trần bọn họ.
Tôi quay người.
Bình thản bước xuống từng bậc cầu thang.
Sau khi nôn khan trong nhà vệ sinh một hồi,
Tôi nhìn vào gương.
Người phụ nữ trong đó —
Đôi mắt đỏ ngầu vì mất ngủ triền miên, gương mặt gầy gò tiều tụy.
Tôi vốc nước lạnh tạt vào mặt,
Dùng khăn lau khô nước mắt.
【Quả nhiên, biết hết rồi mà vẫn cố chịu đựng, tức chết tôi đi được】
【Chắc chắn là vì quá yêu nam chính, nghe thấy anh ta vẫn định cưới nên mới chọn cách nhẫn nhịn】
【Không đâu, tôi đoán nữ chính đang âm thầm chuẩn bị tung chiêu lớn】
Tôi bước ra khỏi phòng.
Lục Phong đưa tôi hai tờ khăn giấy, vẻ mặt đầy quan tâm:
“Chị dâu à, đừng quá đau lòng. Yến ca ở trên trời chắc chắn cũng không muốn thấy chị thế này.”
Tôi ngước nhìn anh ta, gương mặt giả vờ u sầu đó lọt thẳng vào mắt tôi.
Tôi nghiêng đầu, nhẹ nhàng hỏi:
“Anh nói xem, liệu Phó Yến… có thật là chưa chết không?”
3.
Vẻ mặt Lục Phong thoáng lộ vẻ hoảng hốt trong một giây.
Nhưng rất nhanh anh ta đã lấy lại bình tĩnh:
“Làm… làm sao có thể chứ? Quần áo và giày của Yến ca đều đã được vớt lên rồi mà, chị dâu cũng tận mắt nhìn thấy còn gì.”
Một tuần trước.
Phó Yến lái xe lao xuống sông giữa đêm khuya.
Cảnh sát suy đoán, anh ấy bị nước cuốn đi khi cố gắng thoát ra khỏi xe.
Tôi túc trực bên bờ sông suốt đêm không chợp mắt.
Đội cứu hộ tìm kiếm trong nhiều ngày, cuối cùng chỉ vớt được áo khoác và giày của anh.
Tôi đau lòng đến suýt ngất ngay tại chỗ.
Hôm nay vốn là ngày chúng tôi tổ chức hôn lễ.
Tôi ôm lấy tấm ảnh chụp chung, vừa khóc vừa thấy đầu như muốn nổ tung.
Và giờ thì nói cho tôi biết, tất cả… chỉ là một màn kịch anh ta bày ra.
Nỗi đau của tôi từ đầu đến cuối chẳng khác gì một trò hề.
【Nam chính không học cái gì tử tế, lại đi học người ta nuôi chim hoàng yến, đúng là mất giá quá mức.】
【Tôi cũng thấy vậy. Mới đầu tưởng là truyện ngọt sâu răng, ai ngờ giữa chừng cho ăn cả bát c*t.】