Sau khi ly hôn, tôi và chị gái muốn về nhà ăn Tết.
Bà nội lập tức ngăn cản:
“Con gái đã gả đi mà còn về nhà mẹ đẻ ăn Tết thì sẽ hút hết vận may của em trai.”
“Huống chi là đàn bà ly hôn, xui xẻo lắm, sẽ khiến nhà mẹ đẻ gặp đại hạn.”
Để giữ chị tôi ở lại, mẹ và bà nội cãi nhau một trận lớn.
Tôi cầm trong túi khoản 10 triệu mà chồng cũ chia cho, thử thăm dò:
“Mẹ ơi, con cũng muốn đưa Tiểu Bối về nhà ở Tết.”
Không ngờ mẹ lập tức sa sầm mặt, mắng tôi:
“Đồ con đàn bà không biết xấu hổ, ly hôn rồi mà một xu cũng không được chia.”
“Giờ còn dắt theo đứa con riêng về ăn bám, muốn nằm dài ở nhà không làm gì mà ăn không uống không à?”
Nhưng bà ấy đâu biết rằng, người bị ngoại tình, bị đuổi ra khỏi nhà tay trắng là chị tôi, không phải tôi.
1
“Mẹ ơi, năm nay con định đưa Tiểu Bối về nhà ăn Tết.”
“Con đã mua vé tàu rồi, chiều mai là đến nơi.”
Tôi cầm điện thoại, phấn khởi nói với mẹ.
Trong lòng đã tính sẵn sẽ lì xì cho ba mẹ, ông bà nội bao nhiêu tiền.
Mười năm kết hôn, tôi luôn ăn Tết ở nhà chồng.
Giờ ly hôn rồi, cuối cùng cũng có thể về nhà mẹ đẻ ăn Tết.
Mẹ tôi ngập ngừng một lúc rồi nói lắp bắp:
“Nam Nam, hay là… con trả vé đi nhé?”
“Con cũng biết đó, con gái lấy chồng rồi mà về nhà ăn Tết… sẽ không tốt cho em trai con.”
“Thằng bé vốn đã không thuận lợi trong công việc, con chẳng lẽ lại… hại nó sao?”
Nói xong, bà vội vã cúp máy.
Chưa được bao lâu, bà nội liền gửi loạt tin nhắn thoại trong nhóm gia đình:
“Con gái gả đi như bát nước hắt ra, hai đứa tụi bây tốt nhất nên tự giác, đừng về ăn Tết nữa.”
“Làm người đừng chỉ nghĩ đến bản thân, cũng phải lo cho tương lai của em trai nhà mình.”
“Huống chi đàn bà ly dị, xui tận mạng, về rồi là nhà mẹ đẻ gặp hạn đó.”
……
Đang lúc tôi phân vân không biết có nên trả vé không.
Chị gái Tống Dĩ Nhụ gọi điện cho tôi:
“Nam Nam, cho chị mượn 50 ngàn đi, chị muốn mua cái vòng tay vàng tặng mẹ ăn Tết.”
“Tiền của chị đầu tư hết rồi, giờ chưa rút ra được.”
Tôi sững người giây lát, hỏi lại:
“Mẹ không cho em về ăn Tết, chẳng lẽ mẹ không nói gì với chị sao?”
Chị khựng lại vài giây, rồi an ủi tôi:
“Có khi em nghe nhầm thôi, mẹ nhất định là rất hoan nghênh tụi mình về nhà ăn Tết mà.”
“Những lời bà nội nói, em cũng đừng để trong lòng, mẹ sẽ bênh tụi mình mà.”
“Em đừng nghĩ nhiều nữa, cứ yên tâm đưa Tiểu Bối về ăn Tết đi.”
Nói xong, chị liền hối tôi nhanh chóng chuyển tiền cho chị.
2
Chiều hôm sau.
Tôi cùng chị gái trở về nhà.
Nhìn chị tay xách nách mang đủ thứ quà biếu, mẹ lập tức chạy ra đón, cười tươi đến nỗi không khép miệng lại nổi.
Trông hoàn toàn không giống người từng nói “không cho về ăn Tết”.
Có lẽ đúng là tôi “nghe nhầm” rồi.
Tôi tự giễu, khẽ kéo khóe môi lên.
Chị nhanh tay lấy chiếc vòng vàng mới mua, đeo lên tay mẹ, cười nói:
“Mẹ xem, chiếc vòng này hợp với mẹ biết bao.”
Mẹ nắm tay chị, khen hết lời:
“Vẫn là con gái lớn của mẹ hiểu chuyện nhất, biết thương mẹ.”
“Mẹ đã chuẩn bị sẵn món tôm với cua mà con thích ăn nhất rồi đây.”
Nhìn bàn ăn đầy ắp hải sản, ngực tôi nghẹn lại, gần như thở không nổi.
Tôi dị ứng hải sản, từ nhỏ đã không ăn được.
Vậy mà mỗi dịp lễ Tết, mẹ đều nấu một bàn toàn tôm cua cá mực, chỉ vì chị và em trai thích.
Thấy tôi đứng im, tay không mang gì, mẹ liếc tôi một cái, giọng chẳng mấy dễ chịu:
“Nam Nam, sao con cũng về vậy?”
Phải rồi, sao tôi lại về chứ?
Tôi nghẹn lời, không biết nên trả lời thế nào.
Chị thấy tôi bối rối, liền khoác tay tôi cười nói:
“Nam Nam tất nhiên là về cùng con để thăm mẹ rồi.”
Rồi chị quay sang nũng nịu với mẹ:
“Mẹ ơi, con đói quá, bao giờ mới được ăn cơm ạ?”
Mẹ cưng chiều vỗ tay chị, giọng dịu dàng:
“Con đúng là con mèo tham ăn, vào nghỉ đi, sắp ăn rồi.”
Nhìn cảnh ấy, sống mũi tôi cay xè.
Từ nhỏ đến lớn, chỉ có chị mới có thể thoải mái làm nũng với mẹ như vậy.
Còn tôi, mẹ luôn nói tôi như cục đá, lạnh lẽo không ấm nổi.
Mỗi lần tôi muốn gần gũi, mẹ lại chẳng bao giờ cười.
Dần dần, tôi học cách giữ khoảng cách.
Lớn lên rồi, mẹ lại nói tôi xa cách, không thân thiết với gia đình, thậm chí còn kể khắp họ hàng rằng tôi là “đứa vô ơn.”
Tôi chỉ biết im lặng.
“Còn đứng đực ra đó làm gì? Muốn ăn cơm cũng phải đợi mẹ mời chắc?”
Thấy tôi không nhúc nhích, mẹ quát lớn.
Đấy, mẹ chưa từng nói với tôi bằng giọng nhẹ nhàng bao giờ.
3
Tôi nắm chặt gấu áo, dắt con gái bước vào trong.
Em trai đang cầm đôi giày Nike chị vừa tặng, cười mỉa:
“Cùng là chị em, mà sao khác nhau quá vậy?”