Ánh mắt bà lạnh như dao, đâm thẳng vào tim tôi.
Giây phút ấy, tôi mới nhận ra khuôn mặt thật của cả gia đình.
Thì ra họ đều nghĩ người ngoại tình bị đuổi khỏi nhà là tôi.
Thấy chị sau ly hôn vẫn tặng quà, họ mặc nhiên tin chị được chia nhiều tiền.
Nên khi chị nói muốn về ở, mẹ đồng ý không cần suy nghĩ.
Còn tôi - người chẳng được yêu thương, lại bị hiểu lầm là “đàn bà bẩn thỉu” - thì họ chẳng buồn giả vờ tử tế nữa.
Tôi bật cười, nước mắt lưng tròng:
“Nếu người bị đuổi đi tay trắng là chị, mẹ còn bênh được như vậy không?”
Mẹ siết nắm tay, gằn giọng:
“Chị mày đàng hoàng từ nhỏ, không như mày thứ hồ ly mê trai. Nó tuyệt đối không bao giờ làm ra chuyện như thế.”
“Con tiện nhân, mày mà dám nói bậy nữa, tao đánh chết mày!”
Tốt thôi, thiên vị đến mức này thì còn gì để nói.
Tôi kéo vali, dắt con đi.
Chị hoảng hốt chạy tới giữ tay tôi, khuyên nhủ:
“Nam Nam, mẹ cũng chỉ nóng giận nhất thời thôi, em xin lỗi mẹ đi, rồi đâu lại vào đấy.”
“Con gái với mẹ sao có thể giận lâu được? Nếu em muốn ở, thì ít nhất cũng nên góp chút sinh hoạt phí.”
Tôi giật tay ra, lớn tiếng hỏi:
“Vì sao chị không phải góp?”
Mẹ chỉ tay vào mặt tôi, khinh khỉnh:
“Vì tao muốn thế, thế đủ chưa?”
Đủ. Rất đủ.
Đây là nhà bà, muốn sao thì được vậy.
Nói xong, tôi ôm con, quay lưng bước đi, không hề ngoảnh lại.
6
Tôi đặt một phòng Tổng thống ở khách sạn năm sao tốt nhất trong thành phố.
Sau đó ôm con gái chụp một tấm ảnh, đăng lên mạng xã hội.
Mười phút sau, mẹ gọi đến, giọng đầy trách móc:
“Tống Dĩ Nam, sao trước giờ tao không nhận ra mày lại thích khoe khoang hám danh như vậy?”
“Ra ngoài ở nhà trọ bình thường thì thôi, còn phải photoshop ảnh nữa hả?”
“Khách sạn đó một đêm mười tám ngàn, hạng như mày mà ở nổi chắc?”
“Mau xóa tấm ảnh đó đi, đúng là làm mất hết mặt mũi!”
Tôi bật cười, chẳng buồn giải thích, trực tiếp cúp máy.
Rồi lại đăng thêm một tấm ảnh khác - là ảnh ăn tiệc tất niên tại khách sạn.
Trên bàn toàn là tổ yến, vi cá, hải sâm, bào ngư, cua hoàng đế, tôm hùm Úc…
Mẹ tức đến nghiến răng, liền @ tôi trong nhóm gia đình:
【Tống Dĩ Nam, mày đúng là đáng ghét! Mày đăng mấy tấm ảnh này để chứng minh cái gì?】
【Ai mà chẳng biết mày bị dị ứng hải sản, còn cố tình gọi một bàn toàn hải sản? Photoshop mà cũng không chịu chú ý chi tiết này.】
【Ngay lập tức xóa ảnh đi, không thì tao không nhận mày là con gái tao nữa!】
Thì ra mẹ vẫn nhớ tôi không ăn được hải sản.
Chỉ là vì chị và em trai, bà cố tình làm ngơ mà thôi.
Tôi nhàn nhạt đáp lại một câu:
【Hải sản tôi không ăn, tôi gói lại ném cho chó ngoài đường rồi.】
Em trai thấy vậy liền gửi ngay biểu cảm mặt đen thui, sau đó cũng nhảy vào chửi:
【Tống Dĩ Nam, đồ nghèo hèn giả tạo, thích làm màu ghê nhỉ.】
【Mày làm mấy chuyện này chỉ để khiến cả nhà phát ghét mày thôi.】
【Đã thích khoe của thì khỏi về cái nhà này nữa!】
Chị nhìn ảnh thật lâu, rồi có vẻ nghi ngờ hỏi:
【Nam Nam, ảnh này nhìn không giống là P đâu?】
【Em thật sự đang ở khách sạn năm sao à?】
Chị vừa dứt lời, mẹ như bị chọc trúng nỗi tức, liền mất kiểm soát.
Bà gõ liên tiếp trong nhóm:
【Tao không cần biết là P hay thật, mày xóa ngay cho tao!】
【Tao cho mày ba phút, không xóa thì cút khỏi nhà này, tao coi như chưa từng sinh mày!】
Tôi nhếch môi, chẳng mảy may bận tâm.
Gửi lại một sticker bâng quơ rồi chủ động rời nhóm.
Đã không chào đón tôi, thì tôi cũng chẳng cần níu kéo cái nhà này nữa.
7
Sáng sớm hôm sau, mẹ dẫn cả nhà đến thẳng khách sạn.
Bà làm ầm lên ở quầy lễ tân, vừa khóc vừa đòi biết số phòng của tôi.
Nhân viên lễ tân giữ kín thông tin khách, nên dứt khoát không nói.
Mẹ đổi giọng, bắt đầu bịa chuyện, khóc lóc nức nở:
“Con gái tôi bị lừa rồi, bị người ta gạt vào khách sạn của các anh!”
“Nó vừa gọi cho tôi cầu cứu, nếu không mở cửa, nó sẽ gặp nguy hiểm tính mạng!”
Bà còn rút ra chứng minh thư, ảnh và hộ khẩu của tôi để chứng minh thân phận.
Nhân viên sợ có chuyện, đành dẫn họ lên.
Cửa vừa mở, mẹ lập tức lao vào.
Bà túm tôi đang ngủ say, vớ cốc nước trên bàn hắt thẳng vào mặt: