11
Tháng ba, đầu xuân, tiết trời vẫn còn hơi se lạnh.
Tôi và Hạ Doanh hẹn nhau ăn tối tại một nhà hàng mang chủ đề hoa đào.
Trước khi ra khỏi cửa, Thẩm Tu Viễn cứ liên tục hỏi tôi có đi cùng người đàn ông nào khác không.
Trong mắt anh, Hạ Doanh chẳng khác gì “bà trùm trai đẹp,” hẹn gặp cô ấy đồng nghĩa với việc chui vào ổ toàn nam người mẫu.
Tôi phải giải thích đi giải thích lại, cuối cùng mới trốn được khỏi tầm mắt anh.
“Duyệt Duyệt, chồng cậu hiểu lầm mình sâu quá rồi. Cứ thế này thì đến lúc cưới, anh ấy có còn cho mình làm phù dâu của cậu không đây?”
Hạ Doanh vừa nhíu mày than thở, vừa tức tối cắt miếng bò bít tết: “Mình mặc kệ. Cho dù anh ấy không đồng ý, mình vẫn phải làm phù dâu cho cậu. Đồ phù dâu mình đã ngắm mấy bộ rồi đấy.”
Tôi bật cười, trấn an cô ấy: “Yên tâm đi, phù dâu của mình chỉ có thể là cậu thôi.”
“Thế còn được.”
Hạ Doanh kiêu kỳ hừ một tiếng: “À phải rồi, cậu chọn xong váy cưới chưa?”
“Lễ cưới tận tháng mười, giờ chọn có hơi sớm không?”
“Thế còn ảnh cưới thì sao, định bao giờ chụp?”
“Chắc tháng năm. Khi đó thời tiết đẹp, mình muốn chụp một bộ ngoại cảnh.”
“Tuần trăng mật thì sao?”
“Cái đó thì chưa quyết định. Nơi mình muốn đi nhiều lắm.”
Lúc chúng tôi đang trò chuyện, người đàn ông ở bàn bên cứ liên tục liếc nhìn sang, thậm chí còn cho phục vụ mang tới hai ly cocktail.
Hạ Doanh trợn trắng mắt, bảo nhân viên trả nguyên vẹn hai ly rượu lại.
Không ngờ cho đến khi chúng tôi rời đi, gã đàn ông đó vẫn không chịu bỏ cuộc, còn mặt dày đuổi theo ra ngoài hỏi xin số điện thoại của tôi và cả Hạ Doanh – đòi xin của cả hai.
“Cô ơi, tôi có một người bạn ở câu lạc bộ Dạ Sắc, mời hai cô qua đó uống một ly nhé?”
Đối mặt với kiểu bám riết không tha như vậy, Hạ Doanh chỉ lạnh lùng bấm chìa khóa xe.
Chiếc Maserati màu hồng chói đậu cách đó không xa lập tức sáng đèn.
Cô ấy nhếch môi cười lạnh: “Bổn tiểu thư có ba câu lạc bộ, năm chuỗi khách sạn. Đồ ngu như anh thì cút càng xa càng tốt.”
Sắc mặt gã đàn ông biến đổi trong nháy mắt.
Tôi vội kéo Hạ Doanh đi, đẩy cô ấy vào xe: “Gã đó nồng nặc mùi rượu, lỡ chọc điên lên không biết sẽ làm gì đâu. Đừng chấp nhặt với loại người đó, mau đi thôi.”
Hạ Doanh cài dây an toàn rồi nói: “Thế mình đi trước đây, cậu trên đường nhớ cẩn thận.”
Cô ấy vừa rời đi, tôi cũng lập tức chui vào xe của mình.
Nào ngờ mới chạy được một đoạn, phía sau đã có một chiếc BMW bám theo.
Nhìn qua kính chiếu hậu, tôi phát hiện người cầm lái chính là gã đàn ông vừa quấy rối khi nãy.
Hay thật, hắn lại dám lái xe khi đang say. Nhất định phải báo cảnh sát.
Tôi ghi lại biển số xe, định tấp vào lề để gọi điện tố cáo.
Nhưng vừa chuẩn bị lái về phía mép đường, chiếc BMW đã lao lên từ bên trái, ép sát rồi đâm thẳng vào đầu xe tôi, dọa tôi hoảng đến nghẹt thở.
Thấy hắn hùng hổ xuống xe, tôi lập tức khóa chặt cửa.
Quả nhiên, hắn không mở được cửa, liền bắt đầu điên cuồng đập vào kính.
Tôi chưa từng gặp chuyện như thế này bao giờ, run rẩy gọi điện cho Thẩm Tu Viễn, nhưng máy lại báo đang bận.
Trong lúc hoảng loạn, tôi đành gọi cho Tiểu Chu.
“Chị dâu, có chuyện gì vậy?”
Tôi kể lại toàn bộ sự việc, còn nói cho cậu ấy biết vị trí cụ thể.
Nghe xong, Tiểu Chu vô cùng sốt ruột, dặn tôi tuyệt đối đừng xuống xe và nói sẽ lập tức chạy tới.
Nhưng chưa kịp nói thêm mấy câu, kính xe đã bị gã đàn ông dùng vật nặng đập vỡ.
“Ra đây cho tôi! Có tiền thì ghê gớm lắm à? Có tiền là được quyền sỉ nhục tôi à? Đồ đàn bà trơ tráo, không biết xấu hổ!”
Rõ ràng hắn đã uống quá nhiều, mặt đỏ bừng, đáy mắt đầy tia máu.
Tôi không kịp né tránh, bị hắn thò tay qua cửa kính lôi mạnh ra ngoài, mảnh kính vỡ cứa vào tay tôi một đường.
Tôi cố sức vùng thoát, vừa chạy vòng quanh xe trốn tránh, vừa hét lớn: “Cứu với! Giết người!”
Rất nhanh có vài chiếc xe dừng lại, mấy anh tốt bụng giúp tôi chặn hắn ta.
Chưa đầy mười phút sau, một xe cảnh sát chạy tới, Tiểu Chu cùng một đồng nghiệp bước xuống.
“Chị dâu, chị bị thương rồi!”
Tiểu Chu tức đến nghiến răng, mắt cũng đỏ hoe.
Tôi vội nắm tay cậu ấy: “Cậu là cảnh sát, lúc này càng không được kích động. Cứ xử lý theo đúng quy định, đừng để người ta bắt được điểm yếu.”
Tiểu Chu hít sâu, lấy dụng cụ ra kiểm tra nồng độ cồn của gã đàn ông.
Nhưng hắn nhất quyết từ chối đo, thậm chí còn định bỏ chạy.
Thế là xong, hắn vừa say rượu lái xe, gây tai nạn, làm bị thương người khác, lại còn muốn trốn tội.
Tiểu Chu lập tức khống chế hắn tại chỗ, còng tay giao cho đồng nghiệp áp giải đi.
12
Tiểu Chu đưa tôi tới bệnh viện.
Vết thương không sâu, bác sĩ nhanh chóng xử lý xong, còn bảo sẽ không để lại sẹo.
Tôi vừa định thở phào, thì nghe thấy ngoài phòng khám giọng nói gấp gáp của Tiểu Chu.
“Lão đại, chị dâu không sao đâu, chỉ bị thương nhẹ thôi. Việc này Tiểu Trịnh sẽ giải quyết, anh tuyệt đối đừng manh động. Trước mắt khoan tới đó đã, em sợ anh không kìm chế nổi…”
Lòng tôi chùng xuống, vội lao ra giật lấy điện thoại từ tay Tiểu Chu.
“Thẩm Tu Viễn, anh định làm gì vậy!”
Đầu dây bên kia im lặng, chỉ còn tiếng thở nặng nề.
Tôi siết chặt điện thoại: “Thẩm Tu Viễn, em không sao, anh đừng giận nữa.”
Anh nghiến răng nói: “Anh đã cho người lấy dữ liệu camera hành trình từ xe của em.”
“Cái thằng khốn đó… nó tiêu đời rồi.”
Tôi nghe mà lạnh toát cả tim.
Thôi xong rồi, chắc chắn anh đang giận đến phát điên.
Nếu để anh qua đó ngay lúc này, cái gã khốn kia không bị anh đánh chết mới lạ.
Tôi hít sâu một hơi, cố làm ra vẻ nghiêm nghị: “Thẩm Tu Viễn, anh lập tức đến bệnh viện tìm em ngay! Nếu trong vòng mười phút mà em không thấy mặt anh, sau này… sau này… chúng ta sẽ ngủ riêng phòng!”
Nói xong tôi liền cúp máy.
Tiểu Chu lúng túng hỏi: “Chị dâu, chiêu này có tác dụng thật không?”
Tôi thở ra một hơi dài: “Yên tâm đi, cực kỳ hiệu quả.”