Lúc tình cảm mặn nồng nhất, hắn thậm chí từng đứng trước giường bệnh của hoàng tổ phụ mà thề rằng:
“Ta, Tạ Yến, kiếp này chỉ nguyện cùng quận chúa một đời một kiếp một đôi người. Không nạp thiếp, không lập thông phòng, một lòng một dạ đến c.h.ế.t không thay đổi.”
Hoàng tổ phụ vừa ý, phất tay miễn tội lưu đày cho cả nhà hắn.
Phụ vương cũng hài lòng, dốc hết sức lực giữ lại hầu phủ và vị trí thế t.ử cho hắn.
Ta khi ấy, cũng rất hài lòng.
Hắn trước mặt ta, việc gì cũng dụng tâm chu đáo, đến cả lúc ám vệ thử lòng ta, vung đao c.h.é.m tới, hắn cũng lấy thân mình chắn đỡ, che chở tất cả.
Người trưởng thành, xét việc chứ không xét lòng.
Trên đời này làm gì có nhiều tình sâu nghĩa nặng và chân tâm trao gửi đến thế.
Kinh thành này, kẻ ngoài miệng tươi cười, sau lưng mong ta c.h.ế.t, có mà đếm không xuể.
Nếu chuyện gì cũng so đo, thì liệu có so đo nổi không?
Chỉ cần làm được bảy phần, ngoài mặt trông cho ra dáng là được rồi.
Ta xoa xoa mi tâm, thầm thở dài một hơi.
Đáng tiếc thay…
Giờ đây, ngay cả đến một phần thể diện hắn cũng chẳng buồn diễn nữa.
5
Tạ Yến ôm lấy Trình Nhược Tuyết, xoay người định rời khỏi trường ngựa.
Ta tiếp lấy mũi tên mà thị vệ đưa tới, giương cung nhắm thẳng vào tim hắn.
Hoàng tổ phụ từng khen ta quyết đoán tàn nhẫn, giống y như người năm xưa.
Đáng tiếc, ngôi vị hoàng đế lại truyền cho trưởng t.ử, truyền cho đích hệ, chứ không truyền cho kẻ được sủng ái nhất.
Nếu không, người ngồi trên long ỷ hôm nay sao có thể là Vệ Hành, cái kẻ suýt nữa bị ta bóp đến tuyệt hậu.
Tên đã lên dây, kéo căng đến cực hạn.
Tạ Yến sắc mặt đại biến, giận dữ quát lên:
"Vệ Tranh! Ngươi muốn giữa thanh thiên bạch nhật mưu sát trọng thần triều đình, tâm phúc của thiên t.ử sao?"
"Ninh vương Điện hạ đã bệnh mất nhiều năm, ngươi chỉ là một quận chúa được hưởng chút dư ân của hoàng tộc, chẳng lẽ thật sự muốn đối đầu với thánh thượng?"
Sắc mặt đám bằng hữu bên cạnh ta đồng loạt thay đổi, từng người khuyên can:
"Tuy là đáng g.i.ế.c, nhưng giờ chưa phải lúc g.i.ế.c."
"Trên kia đến nay chưa có con nối dõi, vẫn canh cánh chuyện năm xưa bị ngươi bóp ‘chim cút’, đang không có cớ để trả thù, ngươi đừng tự đưa đao cho hắn c.h.é.m mình.”
"Mười năm cũng đợi được rồi, đợi thêm chút nữa thì sao?"
Ta xưa nay không phải kẻ nhẫn nhịn.
Ngay lúc chuẩn bị b.ắ.n một mũi tên x.é to.ạc cái thể diện giả dối giữa ta và Vệ Hành.
Tầm mắt lại lướt đến bên hông Tạ Yến, nơi treo cái bùa hộ thân do con gái ta tự tay làm cho hắn.
Ta không thiếu nam nhân, hắn c.h.ế.t thì c.h.ế.t.
Dù Vệ Hành trở mặt vì chuyện này, cùng ta đại chiến trên phố Trường An, cũng chưa chắc đã chiếm được tiện nghi từ tay ta.
Nhưng đứa nhỏ chỉ có một người cha.
Nếu muốn khiến con bé chịu cảnh mồ côi cha, ta cũng nên cùng nó bàn bạc một tiếng.
Tay ta nghiêng lệch, mũi tên “vù” một tiếng rơi xuống ngay bên chân Tạ Yến, bụi cát b.ắ.n tung lên.
Là lá bùa bên hông hắn cứu hắn một mạng!
Ta ném cung xuống, thản nhiên xoay người rời đi.
Trước khi đi, không quên đòi lại phần thắng cược của ta:
"Mười nghìn lượng bạc trắng, ba cửa hiệu, và một năm nghe ta sai khiến, nhớ giữ lời đấy."
6
Tạ Yến cuống quýt bế Trình Nhược Tuyết rời khỏi, vội vàng đưa người đi cầu y.
Lại bất ngờ chạm mặt ta nơi ven đường.
Hắn cẩn thận ôm nàng ta đặt vào trong xe ngựa.
Tấm áo choàng ta tự tay mua tặng hắn làm lễ mừng sinh thần, giờ lại được hắn dịu dàng đắp lên người Trình Nhược Tuyết.
Thật bẩn thỉu.
Cả áo choàng lẫn Tạ Yến.
Khi hắn xoay người bước về phía ta, trên mặt chẳng còn dịu dàng xưa kia, chỉ còn một bụng tức giận.
"Nhược Tuyết tuổi còn nhỏ dại, đơn thuần chưa hiểu sự đời, dù có vô tình đắc tội với ngươi, ngươi cũng không nên ra tay ác độc đến vậy."
Ta ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt lạnh lùng khinh miệt:
"Thứ do ngoại thất nuôi dưỡng, không biết lễ nghi quy củ, ta dạy cho một bài học nhớ đời. Để nàng ta biết, trước mặt hoàng thất mà dám huênh hoang hống hách, sẽ có kết cục thế nào."
"Hầu gia vẫn nên nghĩ cho kỹ, cái kẻ ngươi gọi là ‘thiếu nữ ngây thơ’ ấy, dám chỉ tay vào mặt ta ép ta nhường vị. Nếu việc này truyền tới triều đình, ngươi định giải thích thế nào?"
"Hoàng tổ phụ đã không còn, nhưng văn võ bá quan trong triều vẫn còn sống nhăn răng. Ngươi dám vi phạm lời thề trước thiên t.ử, đó là tội khi quân. Nhà họ Tạ ngươi có bao nhiêu cái đầu để c.h.é.m, hầu gia không ngại đếm thử một lượt chứ?"
Tạ Yến sắc mặt trắng bệch, cố nén giận mà lại càng trông nhếch nhác.
Ta nhìn mà chỉ biết lắc đầu, không nhịn được mỉa mai: