Tôi nằm mãi không ngủ được, bèn cầm điện thoại lướt WeChat. Đột nhiên, trong nhóm gia đình có người gửi mấy tấm ảnh chụp lại từ trang cá nhân, còn gắn thẻ cả Hứa Viễn và Lý Tiểu Vi.
Đám họ hàng không biết chuyện thì lao vào bình luận rôm rả:
“Hứa Viễn này, mẹ vợ cậu tới chơi à? Nhà hàng sang dữ, nhìn thôi cũng biết mỗi người chắc tốn cả trăm tệ đó nha!”“Phải nói, mẹ vợ cậu trẻ thật đó, bằng tuổi mẹ cậu mà nhìn như chị em với Tiểu Vi ấy chứ.”
Vừa có người khơi mào, chẳng mấy chốc hai vợ chồng họ liền xuất hiện.Hứa Viễn nhanh chóng bình luận:
“Mẹ vợ đặc biệt qua giúp chúng tôi trông con, nên mời bà một bữa hải sản ở suối nước nóng để cảm ơn. Giới trẻ thời nay áp lực lắm, may mà còn có ông bà giúp đỡ.”
Nhìn những dòng chữ kia, tôi chỉ mỉm cười –nụ cười vừa lạnh vừa mỉa mai.Có lẽ, con trai tôi vẫn chưa biết rằng, cuộc đời này không phải ai cười nhiều là tốt, và cũng chẳng có “người giúp không điều kiện” nào đâu.
Chẳng qua là, cái giá chưa đến lúc phải trả mà thôi.
Có người trong nhóm hỏi:
“Còn mẹ ruột của con đâu? Bà lại ốm sao mà phải nhờ mẹ vợ sang giúp thế?”
Lý Tiểu Vi đáp ngay, giọng nhẹ tênh mà châm chọc:
“Mẹ chồng giận dỗi bỏ nhà đi rồi, để lại bao việc chưa xong. Cũng may mẹ ruột thương con gái, đêm qua đã bắt xe đến ngay. 😊”
Mọi người trong nhóm thấy vậy cũng chẳng dám nói thêm, chỉ nhắn vài câu xã giao an ủi.
Trong số những người từng tới dự tiệc ở nhà tôi hôm trước, có vài người cố gắng đứng ra nói đỡ, khuyên vợ chồng họ nên quan tâm đến tôi hơn, đừng để tôi vất vả.Kết quả, không những không được cảm ơn mà còn bị hai vợ chồng ấy kể lể ngược lại, khóc than rằng tôi “làm mình làm mẩy” khiến họ mệt mỏi.
Lý Tiểu Vi còn viết thêm một dòng đầy ẩn ý:
“Giờ xã hội này thật khắt khe với con dâu. Tôi đi làm cũng cực chẳng kém gì Hứa Viễn, về đến nhà thì mệt rã rời, chẳng còn sức mà nấu nướng chăm con nữa.”
Hứa Viễn thì phụ họa ngay sau đó:
“Giờ ai đi làm mà chẳng áp lực. Còn mẹ tôi, ở nhà an nhàn, gió chẳng thổi, nắng chẳng tới, chỉ trông cháu thôi mà cũng được xem là vất vả. Nếu bà đi làm thử, chắc chưa hết một ngày đã chịu không nổi.”
Đọc tới đó, nhóm chat im bặt, không ai nhắn thêm gì nữa.
Tôi nhìn màn hình, chỉ cười nhạt.Cũng phải thôi — trong mắt con trai tôi, một người vừa mới nghỉ hưu, cả đời làm việc đến mức được tặng danh hiệu lao động tiên tiến,giờ đây chẳng qua chỉ là một bà già yếu đuối, ở nhà tránh gió tránh nắng.
Cũng là lỗi của tôi cả.Bao năm qua tôi làm hết mọi việc, chẳng để nó phải đụng tay vào thứ gì, nên trong lòng nó, những việc tôi làm vốn chẳng đáng kể bao nhiêu.
Những chuyện mấy ngày nay khiến tôi thật sự hối hận.Hối hận vì cả đời cứ cố làm người mẹ hiền, cố nhẫn nhịn, để rồi sinh ra một đứa con trai chỉ biết nhận mà không biết hiểu.
Tôi định tắt máy đi ngủ,thì chợt thấy có người họ hàng nhắn tổng kết trong nhóm:
“Suy cho cùng thì cũng chỉ vì tiền thôi. Ai cũng vất vả kiếm sống, nên thông cảm cho nhau chút đi.”
Ngay sau đó, Hứa Viễn lại lên tiếng:
“Đúng vậy, nếu mà được như người trúng năm trăm vạn ở cổng khu nhà tôi thì tốt biết mấy. Có tiền rồi, chẳng còn phiền não gì hết, đúng là đáng ghen tị.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy mà cười khẽ.Ai mà ngờ, “người trúng năm trăm vạn” mà nó đang ghen tị ấy —chính là mẹ nó.
8.
Đúng vậy, chuyện vợ chồng Hứa Viễn túng thiếu thế nào, tôi còn rõ hơn ai hết.Cũng chính vì thế, tôi mới luôn âm thầm bù đắp cho họ, không nề hà một đồng nào.
Nhà, xe — tất cả đều là họ hút từ máu của tôi mà có.Không phải trả nợ, chẳng có áp lực, nên tiêu tiền cũng như nước chảy.