1
Sắc mặt Cố Cẩn Niên lập tức tái nhợt.
Anh ta nuốt một ngụm nước bọt, cố đè nén vẻ chột dạ trong giọng nói:
“Du An, đừng làm loạn.”
Tôi khẽ lắc cổ tay, chiếc vòng tay đính kim cương dưới ánh đèn pha lê phản chiếu từng chùm sáng lấp lánh.
Rất đẹp. Tôi thích.
“Tôi đâu có làm loạn.”
Tôi nghiêng đầu nhìn anh ta, nụ cười lan tới tận khóe mắt:
“Không phải anh từng nói: gia tộc hưng thịnh mới là điều quan trọng nhất à? Nhà họ Cố nên con đàn cháu đống, có thêm mấy anh chị em đỡ đần nhau còn hơn một mình anh phải gồng gánh tất cả, đúng không?”
Đôi gối anh ta khẽ run, tư thế quỳ một gối bỗng trở nên lúng túng, khó trụ vững.
“Nhưng mà... không giống nhau…” Giọng anh ta trở nên căng thẳng, “Em gái em là...”
“Là huyết thống bị thất lạc, cần phải nhận tổ quy tông, đúng không?”
Tôi ngắt lời.
“Nói vậy cũng có lý. Nhưng tôi là người đề cao sự công bằng. Đã muốn tìm lại người thân thì phải đối xử công bằng như nhau.”
Vừa nói, tôi vừa lấy điện thoại, mở danh bạ, lướt đến số của thám tử tư, đầu ngón tay lơ lửng trên phím gọi.
“Nghe nói năm xưa ông nội anh từng sống ba năm bên châu Âu? Còn cha anh thì khi còn trẻ…”
“Chúng ta là gia tộc lớn, người đông đúc là điều tốt. Tôi rất đồng tình với quan điểm của anh đấy.”
“Đủ rồi!”
Cố Cẩn Niên bất ngờ đứng bật dậy.
“Tô Du An, em làm vậy sao?”
Tôi cất điện thoại vào túi, thong thả vuốt phẳng nếp nhăn trên váy.
“Tôi làm sao chứ?”
Tôi ngước mắt nhìn anh ta, giọng nhẹ như không:
“Không phải chính anh là người nhấn mạnh chuyện hưng thịnh của gia tộc à? Hay ý của Cố thiếu gia là, gia tộc hưng thịnh chỉ tính bên nhà họ Tô chúng tôi thôi sao?”
Lồng ngực anh ta phập phồng dữ dội.
Đám người hầu xung quanh đã sớm biết điều lui ra tận cuối hành lang. Trong đại sảnh rộng lớn chỉ còn lại tiếng thở gấp của anh ta.
“Mẹ kiếp, tôi chỉ nghĩ… có thêm người thì tốt thôi…”
“Vậy sao?”
Tôi đứng lên, dù thấp hơn anh ta nửa cái đầu, vẫn khiến anh ta bất giác lùi lại một bước.
“Vậy tôi rất mong đợi đến ngày anh đón từng người con riêng từ khắp nơi về, rồi cũng sẽ mỉm cười nói: có thêm người là tốt.”
Tôi quay lưng bước lên cầu thang.
“À đúng rồi,” Tôi dừng lại ở bậc thang, ngoái đầu nhìn anh ta, môi cong lên chế giễu, “Chi phí thuê thám tử tôi sẽ tính vào tài khoản của anh. Dù sao cũng là vì sự hưng thịnh của nhà họ Cố mà.”
“Anh nhớ báo với mẹ anh trước, dặn bà chuẩn bị sẵn phòng đi. Biết đâu lần này phải đón về tận mấy người liền đấy.”
Anh ta đứng chôn tại chỗ.
Muốn nhúng tay vào nhà họ Tô, cũng phải xem anh ta có đủ bản lĩnh không đã.
2
Tôi nói được làm được.
Đã nói giúp nhà họ Cố tìm người là tôi thật sự giúp.
Thám tử tư làm việc vô cùng hiệu quả, chưa đến nửa tháng, hai tập hồ sơ dày cộp đã nằm gọn trên bàn làm việc của tôi.
Một tập là về người anh cùng cha khác mẹ của Cố Cẩn Niên, hiện đang sống ở Hải Thành, có cả đứa con trai tầm tuổi thiếu niên, trong ảnh cười trông chất phác thật thà.
Tập còn lại là về đứa con riêng cha anh ta để lại ở Paris, nét mặt lại có vài phần giống với Cố Cẩn Niên.
Khi tôi nhờ quản gia chuyển hồ sơ cho Cố Cẩn Niên, còn đính kèm thêm một mảnh giấy ghi chú, dùng bút máy viết rõ ràng:
“Chúc nhà họ Cố hưng thịnh.”
Tôi tưởng ít ra anh ta cũng sẽ quay như chong chóng trong cả tháng trời, không ngờ mới ba tuần, anh ta lại xuất hiện trước cửa nhà họ Tô.
Điều khiến tôi bất ngờ hơn cả, là sau lưng anh ta còn có một cô gái.
Cô gái mặc chiếc váy cotton đơn giản, đứng bên cạnh anh ta, ánh mắt rụt rè đảo quanh không gian xung quanh, đầu ngón tay căng thẳng vặn xoắn quai túi vải bố.
Khuôn mặt đúng là có chút giống tôi, nhất là đôi mắt—chỉ là ánh nhìn ít phần sắc sảo, nhiều thêm vài phần nhút nhát.
“Du An.”
Cố Cẩn Niên đứng trước bậc cửa, áo vest phẳng phiu tươm tất, chỉ là quầng thâm dưới mắt không giấu được, không biết mấy đêm rồi chưa ngủ đàng hoàng.
“Anh đưa cô ấy đến…”
“Cô ấy?”
Tôi cắt ngang, ánh mắt lướt qua người anh ta, dừng lại trên cô gái kia, giọng điệu bình thản: