4
Khi quản gia đưa chiếc iPad tới trước mặt tôi, buổi họp báo đang phát trực tiếp, không khí căng thẳng đến cực điểm.
Tô Vãn mặc váy trắng mới tinh, ngồi bên cạnh Cố Cẩn Niên, hướng ống kính mà khóc lóc như hoa lê trong mưa, tay cầm một bức ảnh đã ố vàng.
Nghe nói là ảnh chụp chung năm xưa giữa mẹ cô ta và cha tôi.
“Em chưa bao giờ muốn giành giật bất cứ thứ gì của chị cả…” Cô ta nghẹn ngào, bờ vai khẽ run lên, “Em chỉ… chỉ muốn được đường đường chính chính gọi một tiếng ba… dù ông đã không còn trên đời nữa.”
Đèn flash chớp sáng liên hồi trên gương mặt cô ta, lột tả trọn vẹn vẻ yếu đuối, đáng thương.
Cố Cẩn Niên ngồi cạnh, đúng lúc đưa khăn giấy qua, ánh mắt chan chứa thương xót như muốn tràn khỏi hốc mắt. Anh ta trầm giọng nói vào micro:
“Những năm qua Tô Vãn sống rất khổ. Phải làm đủ việc lặt vặt để kiếm tiền học đại học. Trước khi mẹ cô ấy qua đời, tâm nguyện lớn nhất là mong con gái mình có thể nhận tổ quy tông.”
“Và tôi, với tư cách là vị hôn phu của Tô Du An, tôi không nỡ nhìn cô ấy vì một phút bốc đồng mà bỏ lỡ máu mủ ruột rà.”
Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt đẫm nước mắt của Tô Vãn trong màn hình.
Không hiểu sao, trong đầu tôi lại hiện lên một gương mặt khác.
Hơn hai mươi năm trước, cũng có một người phụ nữ mặt mũi đẫm nước như vậy, quỳ gối trước cửa chính của nhà họ Tô, ôm theo một bé gái, van xin mẹ tôi cho hai mẹ con một con đường sống.
Khi đó tôi mới năm tuổi, nằm bò trên bậu cửa sổ tầng hai nhìn xuống.
Người phụ nữ ấy mặc áo cũ bạc màu, trán dán sát nền đá xanh, bé gái trong lòng khóc gào thảm thiết.
Mẹ tôi đứng bên trong, từ đầu đến cuối không nói một lời, chỉ lặng lẽ nhìn.
Về sau tôi mới biết, người phụ nữ đó chính là mẹ của Tô Vãn.
Đứa trẻ trong lòng bà ta—chính là Tô Vãn.
Tối hôm đó, cha tôi quỳ ngoài cửa phòng mẹ, khàn giọng giải thích:
“Anh chỉ là hồ đồ nhất thời.”
Mẹ tôi cách cánh cửa lạnh nhạt hỏi lại:
“Anh tính sao?”
Cha tôi nói:
“Anh sẽ cắt đứt với mẹ con họ, không để họ đặt chân vào nhà họ Tô nửa bước.”
Mẹ tôi khẽ cười, nụ cười ấy chất chứa sự mỏi mệt đến cực điểm:
“Ngoại tình chưa bao giờ là lỗi của một người. Nhưng tôi không chấp nhận phản bội. Từ hôm nay, anh ngủ ở thư phòng đi.”
Từ đó về sau, cha mẹ tôi thật sự không còn ngủ chung phòng.
Mẹ tôi vẫn chăm lo mọi việc trong nhà, đối xử với cha tôi khách khí như người xa lạ.
Còn cha tôi, đúng như lời hứa, suốt hơn hai mươi năm sau, mẹ con Tô Vãn chưa từng xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa.
Thậm chí tôi đã gần như quên mất còn có sự tồn tại của hai người đó.
Thì ra không phải quên, mà là họ vẫn đang chờ.
Chờ đến khi cha tôi trút hơi thở cuối cùng.
Chờ đến khi người nắm quyền nhà họ Tô đổi thành tôi.
Họ mới giẫm lên xác cha tôi, quay trở lại.
Trong iPad, Tô Vãn vẫn đang khóc, nói rằng mẹ cô ta lúc hấp hối dặn đi dặn lại, nhất định đừng gây rắc rối cho nhà họ Tô.
Tôi nhìn vào đôi mắt giống hệt mẹ cô ta của Tô Vãn, khẽ cười, không thành tiếng.
Quả nhiên—mẹ nào, con nấy.
Năm xưa mẹ cô ta quỳ ngoài cửa, nói chỉ cần một bát cơm.
Còn bây giờ, cô ta ngồi giữa buổi họp báo, nước mắt lưng tròng nói chỉ muốn nhận tổ quy tông.
Tiếc là—họ tính sai nước cờ rồi.
Mẹ tôi dám buộc cha tôi phải ngủ thư phòng hai mươi năm,
Tôi, Tô Du An, cũng không phải kẻ dễ bắt nạt.
Tôi tuyệt đối sẽ không để bất kỳ ai chiếm đoạt dù chỉ một tấc đất thuộc về tôi.
“Cố thiếu gia đúng là tận tâm thật.”
Tôi ném chiếc iPad lại cho quản gia, đứng dậy bước đến bên khung cửa sổ sát đất, nhìn mấy bông trà trắng mới nở dưới vườn.
“Ngay cả chuyện nhà tôi mà anh ta cũng lo, ai không biết còn tưởng anh ta là con rể ở rể nhà họ Tô đấy.”
Quản gia cúi đầu, dè dặt đáp: