Bất kể nàng ta cầu xin ra sao, hai mươi trượng vẫn nện thẳng xuống, không hề lưu tình.
Sau trận ấy, Lưu Tư Tư nằm liệt nửa tháng, mới miễn cưỡng có thể xuống giường đi lại.
Trong khoảng thời gian ấy, ta nhân cơ hội tới biệt viện “dạy dỗ” Lục Minh Uyên.
Hắn cũng bị giam cấm túc, mỗi ngày chỉ một bát nước, một ổ bánh bao.
Ba ngày sau, hắn đã suy kiệt, sức tàn lực kiệt.
Vừa thấy ta bước vào, hắn liền khom người thật thấp, giọng khẩn khoản:“Tiểu gia, xin hỏi… Lệ Vương đã bằng lòng cho ta cùng quận chúa thành hôn rồi chăng?”
Ta cầm roi da quất thẳng vào người hắn, cười lạnh:“Đồ mặt dày vô sỉ! Ngươi chỉ là hạng bạch đinh hèn mọn, có tư cách gì mà vọng tưởng với quận chúa nhà ta?”
Lục Minh Uyên cố nén nhục, còn phải gượng cười lấy lòng:“Tại hạ… đích thực đã cùng quận chúa kết thành phu thê…”
Ta lập tức vung roi quất xuống:“Vu hãm quận chúa, tội càng thêm nặng!”
Hắn chẳng dám nhiều lời, chỉ cúi đầu khom lưng, dè dặt cầu xin:“Vậy… có thể phiền tiểu gia chuyển lời này cho Tư Tư chăng?”
“Được, nói!”
Ánh mắt ta lạnh băng quét qua thân hình nhếch nhác, tiều tụy của hắn, trong lòng chợt thoáng cay đắng. Nghĩ lại thuở thiếu nữ tình si, sao ta lại từng ngây dại động lòng với hạng tiểu nhân hèn mọn này.
Lục Minh Uyên cúi rạp người, khấu đầu thật sâu:“Xin phiền tiểu gia nhắn với Tư Tư rằng: Lục mỗ kiếp này, ngoài nàng ra, quyết không cưới ai khác. Nguyện nàng chớ quên cầu Trảm Nguyệt.”
Vạn Hoa Lâu nơi Lưu Tư Tư cư ngụ vốn ở ngay bờ cầu Trảm Nguyệt. Hắn rõ ràng là muốn ngầm cảnh cáo, nhắc nhở ả chớ quên mối dây ràng buộc.
“Được, lời này bản gia nhất định sẽ chuyển tới.”
Ta rảo bước rời đi, mà hắn vẫn còn khom người chẳng dám đứng thẳng.
Tin nhắn ấy, ta quả có đưa đến nơi, song lại chẳng chút tác dụng.
Bởi vì, ta đã định sẵn, sẽ đưa Lưu Tư Tư tiến cung mở mang nhãn giới.
Ta sai người thay nàng tẩy trần, chải chuốt dung nhan, rồi để phụ thân đích thân dẫn vào cung dự yến.
Hoàng thượng cùng Hoàng hậu vốn sớm biết nàng chỉ là kẻ giả mạo, song so với phụ thân ta, tài nghệ diễn trò của bọn họ càng thêm trơn tru, khéo léo.
Ngay tại yến tiệc, Hoàng thượng liền ban thưởng cho Lưu Tư Tư vô số châu báu vàng ngọc. Hoàng hậu lại còn nói, sẽ vì nàng tổ chức riêng một buổi đại yến nhận thân.
Phú quý tựa cuồng phong, ập thẳng xuống đầu, khiến Lưu Tư Tư say mê lóa mắt, sớm đã quên sạch tên cẩu trượng phu ở cầu Trảm Nguyệt kia.
Vài ngày sau, yến tiệc nhận thân được cử hành trọng thể tại vương phủ, Hoàng hậu đích thân giá lâm, cho Lưu Tư Tư đủ thể diện.
Trong tiệc, Lưu Tư Tư hớn hở như hồ điệp trong vườn xuân, khoe sắc bay lượn, xoay vần giữa đám công tử thế gia, cười nói như thể bản thân thật sự đã hóa thành minh châu trong tay Hoàng hậu.
“ Tư Tư, có để ý công tử nào chăng? Hôm nay bản cung sẽ thay ngươi chỉ hôn.” Hoàng hậu phe phẩy quạt ngọc, ánh mắt chan chứa từ ái nhìn nàng. Giọng điệu, cử chỉ, tất cả đều không tỳ vết.
Lưu Tư Tư thẹn thùng đỏ mặt, đôi mắt lả lơi đảo qua mấy vị thế tử tuấn mĩ của Quốc công phủ và Hầu phủ.
Cuối cùng, nàng ghé sát vào bên Hoàng hậu, lấy quạt che mặt, khe khẽ thổ lộ danh tính người mình để mắt tới.