5.
Việc hôn sự của Lưu Tư Tư được giao toàn quyền cho Lễ bộ, Khâm thiên giám cùng Nội vụ phủ chuẩn bị. Nàng chỉ cần ăn ngon, mặc đẹp, tiêu dao thảnh thơi, chờ ngày Tần gia rước dâu là xong.
Đến ngày xuất giá, vị cao thủ dịch dung lại thay cho ta một gương mặt khác.Ta hóa thành Hoa mụ mụ trong đoàn hồi môn mà Hoàng hậu phái đi, theo cùng vào Tần phủ.
Khi bái đường, bởi có người của hoàng thất giám lễ, tất cả vẫn coi như thuận hòa.Nhưng đến đêm động phòng, Tần phủ liền náo loạn.
Tần Hoài vốn thô bạo ngang tàng, song tuyệt chẳng ngu si. Lưu Tư Tư cùng Lục Minh Uyên đã sớm có chuyện phu thê. Nàng toan dùng huyết gà đổ lên giường tân hôn để lừa bịp, lại bị hắn bắt quả tang.Ngay tại chỗ, hắn liền nổi trận lôi đình, đánh nàng một trận thê thảm.
Trong đó, dĩ nhiên có công lao của ta. Ta đã sớm sai người âm thầm chỉ điểm cho Tần Hoài, dạy hắn cách nhìn ra tân nương có còn giữ thân ngọc khiết hay không, lại chỉ bảo thêm vài mánh để ngăn tân nương gian trá.
Ngoài cửa, ta vẫn lặng lẽ lắng nghe. Không có mệnh lệnh của ta, đám nha hoàn cùng tiểu đồng đều không dám tùy tiện hành động.Mãi đến khi chẳng còn nghe thấy tiếng cầu cứu của Lưu Tư Tư, ta mới ra lệnh cho bọn họ xông vào cứu người.
Ta đã cẩn thận mặc thêm áo giáp mềm, lại sai tám thị vệ cải trang thành tiểu đồng theo đoàn hồi môn mà vào phủ Tần.Phụ thân ta càng thận trọng hơn, phái hẳn ba mươi sáu ảnh vệ thay phiên ngày đêm thủ hộ quanh ta.
Đợi Tần Hoài giận dữ xông khỏi tân phòng, ta mới vào trong xem xét Lưu Tư Tư.Chỉ thấy đầu nàng bị hắn nhiều lần đập mạnh vào vách tường, máu loang đầy mặt, sớm đã hôn mê bất tỉnh.
Ta lập tức truyền ngự y đi cùng xử lý vết thương cho Lưu Tư Tư, rồi đích thân dẫn tám tiểu đồng tới gây khó dễ cho Tần phu nhân.Ngày này, ta đã mong chờ từ lâu.
Trong phòng, Tần Hoài đang gào thét, mắng rằng Hoàng hậu ban cho hắn một nữ nhân ô uế, là đại nhục với liệt tổ liệt tông Tần gia.Dĩ nhiên, những lời này vốn là do ta ngầm sai người sớm rót vào tai hắn.
“Ngươi nhỏ giọng thôi!” Tần phu nhân sợ hãi đến run rẩy, thanh âm cũng không ngừng phát run, “Hoa ma ma kia là người của Hoàng hậu, nếu để bà ta nghe được, chỉ e cả nhà ta khó toàn tính mạng!”
“Lời ấy, lão thân sớm đã nghe rõ ràng!”Ta hất tay, cùng tám tiểu đồng gạt phăng lũ ma ma, gia đinh đang chắn trước cửa, hiên ngang bước thẳng vào.
“Tần phu nhân, vừa rồi những gì lão thân nghe thấy, chính là tội khi quân, tru di cửu tộc. Bà giữ cửa nhà bao năm, lại để loại nghịch ngôn ấy thốt ra trong phủ, chẳng khác nào mũi tên trực chỉ long thể. Lão thân… thật thay bà mà toát mồ hôi lạnh.”
Ta khoác thân phận ma ma hồi môn do Hoàng hậu ban, nửa thật nửa giả mà dọa dẫm:
“Việc này, lão thân đã tận tai nghe được, sao có thể vờ như không biết? Theo cung quy, phải lập tức trói nghịch phạm lại, bẩm báo với Hoàng hậu nương nương cùng Nội đình ty. Phu nhân, là do người tự mình hạ lệnh đem nghịch tử trói giao cho lão thân xử trí, hay… để lão thân lập tức cầm thủ dụ của Hoàng hậu, điều một đội Loan Nghi vệ tới phủ bắt người đây?”
Tần phu nhân nghe vậy thì thần hồn nát thần tính, gào khóc quỳ rạp dưới chân ta, hai tay chắp lại liên hồi cầu khẩn:
“Ma ma tha mạng! Ma ma minh giám a! Hoài nhi căn bản không biết mình nói năng hồ đồ những gì! Nó chỉ là bệnh cũ tái phát, thốt ra lời điên dại thôi, cầu ma ma đừng coi là thật!”
Nước mắt bà ta lã chã, nghẹn ngào đến khàn giọng:
“Phụ thân nó… phụ thân nó là vì nước chiến tử! Ma ma xin niệm tình hắn lấy máu xương báo quốc, chỉ lưu lại một giọt cốt nhục duy nhất, xin người mở một con đường sống! Tần gia không thể tuyệt hậu a!”
“Ngàn sai vạn lỗi đều là lỗi của lão thân! Là ta dạy con bất nghiêm, là ta không quản thúc nghiêm khắc! Nếu cần trách phạt, xin cứ trách phạt lão thân đây! Cầu xin ma ma, cầu xin người tâu rõ với Hoàng hậu nương nương, mọi hình phạt ta đều cam chịu, chỉ mong nương nương rủ lòng thương, để nó còn đường sống!”
Ta nhìn bà ta, trong lòng lại dấy lên một tia bi phẫn.Năm đó, nương thân đang lúc ân ái cùng phụ thân, hết lần này đến lần khác bị nữ nhân này ngang ngược quấy nhiễu, cuối cùng khiến nương một cơn tức giận mà rời phủ, rồi từ đó âm dương cách trở.Nghĩ tới đây, ta không khỏi khẽ thở dài.
Bại bởi hạng người như vậy, mẫu thân ta năm xưa quả thật đã quá mực nhu hòa.
Ta khẽ thở dài, ngoài mặt làm ra vẻ từ bi, trong dạ lại cuộn đầy tâm cơ:
“Thôi thôi, phu nhân làm chủ một phủ, cũng chẳng phải dễ dàng gì. Dẫu sao Hoàng hậu nương nương lấy đức nhân từ làm gốc, lão thân đây cũng không muốn đẩy sự tình đến bước tuyệt. Chỉ là, công tử nhà phu nhân mắc chứng cuồng loạn, miệng lưỡi hồ đồ, vốn có thể lượng thứ. Nhưng nay bệnh tình càng lúc càng nặng, pháp dược thường thường đã không thể trị.
Từ hôm nay trở đi, cứ theo quy củ trong cung trị kẻ ‘thất tâm cuồng loạn’ mà làm. Mọi việc ăn uống, sinh hoạt đều do người của lão thân tiếp quản.
Về phần phu nhân, chi bằng sớm ngày hồi Bắc Cương. Nghe nói nơi ấy có cổ tự rất linh, phu nhân cứ an tâm ở đó tụng kinh cầu phúc cho lệnh lang. Vô sự thì chớ nên trở lại thăm nom. Lão thân có thể bảo đảm, huyết mạch nhà họ Tần, quyết chẳng để đoạn tuyệt.
Hơn nữa, đây cũng là ý chỉ của Hoàng thượng, lão thân nào dám làm trái?”
Tần phu nhân nghe vậy, như được đại xá, vội vàng dập đầu cảm tạ, nước mắt giàn giụa, miệng không ngớt xưng ân đức.
6.
Xử lý xong Tần phu nhân, ta liền bảo người tống Lục Minh Uyên cùng Lưu Tư Tư vào đại lao.Ta cũng thật biết chiều ý, sắp cho bọn chúng một phòng đôi đàng hoàng.