Tôi là thiên kim tiểu thư của nhà tài phiệt giàu nhất Thượng Hải
Vừa thi đại học xong, ba tôi liền sắp xếp cho tôi đến công ty của vị hôn phu từ bé để “trải nghiệm cuộc sống”, tiện thể quan sát đánh giá luôn.
Và thế là tôi trở thành một thực tập sinh ở vị trí lễ tân.
Giờ cao điểm buổi sáng, tôi chen vào thang máy, một người phụ nữ đeo bảng tên “Trợ lý Tổng Giám đốc” lập tức chỉ vào tôi quát:
“Cút ra ngoài! Đây là thang máy dành riêng cho cấp cao, một đứa thực tập ở quầy lễ tân như cô cũng đòi đi chung?”
Tôi không nhúc nhích: “Trên thang máy ghi là dùng chung.”
Diêu Mạn Ni nổi cáu, giọng cao vút: “Tôi bảo cô cút! Cô tưởng cô là cái thá gì?”
Cô ta còn giơ tay đẩy tôi, ánh mắt khinh khỉnh:
“Biết thân biết phận đi! Không cút thì tôi gọi bảo vệ đấy!”
“Cô tưởng mình là trợ lý của Nam Dật Thần thì ngon lắm chắc? Còn cô là cái thứ gì mà dám đứng đây?”
Tôi rút điện thoại, bấm gọi:
“Nam Tổng, anh có biết cấp dưới của mình vô học đến mức nào không?”
…
1
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói cực kỳ mất kiên nhẫn:
“Trợ lý Diêu bảo cô làm gì thì cứ làm! Việc của tôi không tới lượt cô quản, người của tôi lại càng không tới lượt cô chõ miệng!”
Tút… tút… tút…
Tôi còn chưa kịp nói gì, điện thoại đã bị dập ngang.
Tôi sững người.
Đây là cái người mà ba tôi khen là “tuổi trẻ tài cao, trầm ổn đáng tin, có thể gửi gắm tương lai” đó sao?
Vì một trợ lý quèn mà có thể đối xử với “thực tập sinh” thô lỗ đến thế?
Tài giỏi gì chứ?
Có khi là giỏi “nuông chiều thuộc hạ lên mặt làm càn” thì có!
Tôi còn đang ngây ra thì Diêu Mạn Ni bỗng phá lên cười the thé, chỉ vào điện thoại tôi, châm chọc ầm cả thang máy:
“Giả vờ tiếp đi! Một đứa thực tập ăn mặc như hàng chợ mà cũng bày đặt quen Tổng Giám đốc? Cô nghĩ mình đang đóng phim thần tượng à? Buồn cười chết mất! Cô tưởng cô là ai hả?”
Tôi đúng là mặc đồ giản dị, thậm chí có thể gọi là mộc mạc.
Bởi ba tôi đã nói rõ:
“Con gái ngoan, đi ‘trải nghiệm cuộc sống’ thì phải giống nhân viên bình thường, có vậy mới nhìn ra được sự thật.”
Nhưng giản dị không có nghĩa là tôi sẽ nhịn.
Diêu Mạn Ni cười lăn cười bò, đầy vẻ hống hách:
“Cả công ty này là sản nghiệp của nhà Nam Tổng! Trong cái công ty này, đến hơi thở của cô cũng phải được tôi cho phép mới được thở!”
Một luồng lửa bốc thẳng lên đầu!
Từ bé đến giờ, ai dám nói chuyện với tôi như vậy?!
Tôi đột ngột vươn tay, túm chặt cổ áo Diêu Mạn Ni, trong ánh mắt sững sờ của đám đông, kéo cô ta ra khỏi thang máy, ném mạnh xuống nền hành lang lạnh băng!
“Aaaa—!” Diêu Mạn Ni hét toáng lên.
“Người phải cút là cô!”