Nam Chấn Đình hoảng loạn đến mức hét lên, rồi phịch một tiếng quỳ sụp xuống đất, dập đầu như điên:
“Là nghiệt tử! Là cái thằng súc sinh này! Nó mù mắt, nó đáng chết! Nó không biết cô là ai mà!!”
“Ba… cô ta rốt cuộc là ai…?”
Nam Dật Thần cuối cùng cũng gắng gượng mở miệng, giọng khàn đặc tuyệt vọng, nhìn cha mình đang dập đầu đến bật máu mà sụp đổ cả thế giới quan.
“Đồ khốn! Còn chưa quỳ xuống?!”
Nam Chấn Đình quay đầu, gào lên như thú rống:
“Đây là Tô Vãn, con gái ruột của ông chủ Tô Hồng Tranh!
Trần tổng mà mày thấy đó, chỉ là quản gia nhà họ Tô!
Thành phố này, người thật sự nắm sinh mệnh kinh tế, là ba của cô ấy – Tô lão gia!”
“Mày tưởng nhà họ Nam mày có tí vốn liếng là giỏi lắm sao?
Tất cả những gì mày có – mày tưởng mày giỏi – chẳng qua là ông ấy bố thí cho một ít vụn vặt từ kẽ móng tay!!”
“Tao hao hết tâm huyết, cúi đầu nịnh nọt, mới xin được hôn ước này cho mày!
Tao hy vọng mày có thể bám lên cành cao, giúp nhà họ Nam giữ lại một con đường sống!
Mà mày… cái đồ súc sinh này… mày dám sỉ nhục tiểu thư nhà họ Tô?!
Mày đã hủy hoại cả nhà họ Nam rồi!!!”
Nam Chấn Đình ôm đầu gào khóc, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt, như thể già đi chục tuổi trong nháy mắt.
Nam Dật Thần như bị sét đánh giữa trời quang.
Chân anh ta mềm nhũn, phịch một tiếng quỳ rạp xuống sàn!
Ánh mắt nhìn tôi không còn gì ngoài sợ hãi và tuyệt vọng:
“Đa… đại tiểu thư… tôi thật sự… không biết…!”
Anh ta giọng run run, lắp bắp cầu xin:
“Cô tha cho tôi đi… tha cho nhà họ Nam… tôi ngu dốt… là con đàn bà đó xúi giục tôi…!”
Ồ, lúc này mới biết đổ thừa à?
Tôi nhìn xuống hai cha con đang run rẩy quỳ lạy trước mặt, không có chút thương xót nào trong mắt.
“Nếu hôm nay đứng ở đây không phải là tôi, mà là một cô thực tập sinh bình thường…
Thì kết cục sẽ là gì?”