2.
Tại hậu viện Tể tướng phủ, ta nhẹ giọng nói:
"Chuyện hôm nay, đa tạ Thái tử ca ca."
Tô Triệt chăm chú nhìn ta một lát, khẽ cười, giọng nói mang theo chút đùa cợt:
"Không cần cảm tạ, chỉ cần sau này đừng gây thêm phiền phức là được."
Ta lắc đầu, giọng đáp lại nhẹ nhàng nhưng không kém phần sâu xa:
"Muội nhất định sẽ không gây phiền phức, nhưng e rằng có người khác sẽ không chịu để mọi chuyện yên ổn."
"Hử? Ý của muội là gì?"
Ta nghiêng đầu, ánh mắt ánh lên sự sâu xa, khẽ mỉm cười:
"Trong phủ, có kẻ ngoài mặt ngoan ngoãn nhưng bên trong đầy mưu tính. Thái tử ca ca không nhận ra sao?"
Tô Triệt thoáng khựng lại, ánh mắt lóe lên vẻ bất ngờ. Sau một lát, hắn lấy lại vẻ điềm tĩnh, giọng nói mang chút nghiêm nghị:
"Tử Cầm, muội yên tâm. Bản Thái tử sẽ tự mình phân định đúng sai. Nhưng nhớ kỹ, bất luận kẻ nào lấy lòng muội, cũng đừng vì thế mà tin tưởng."
Đôi mắt Tô Triệt thoáng vẻ cảm động, dường như không ngờ được ta lại thẳng thắn và chân thành đến vậy.
Dưới ánh nắng chiều, nụ cười của ta và hắn hòa quyện trong bầu không khí ấm áp, tạo nên một khung cảnh bình yên, tựa như hồi ức tuổi trẻ.
Vì chuyện rơi xuống hồ, thái độ của phụ thân và mẫu thân đối với An Ngữ Nhu đã nhạt đi mấy phần. Dẫu rằng họ không nói ra, nhưng ánh mắt đã dần lộ vẻ xa cách. Là bậc làm cha mẹ, họ luôn có sự nghi ngại với những kẻ bề ngoài quá mức hoàn hảo nhưng thực chất lại ẩn chứa dã tâm.
Kiếp trước, An Ngữ Nhu nhờ tài diễn xuất và sự nhẫn nhịn mà che giấu bản chất, khiến ta bị xem là đứa con không hiểu chuyện. Nhưng kiếp này, ta sẽ không để điều đó xảy ra một lần nữa.
Biết phụ thân bận công vụ, ta sai người chuẩn bị một nồi canh bổ cùng vài món ăn thanh đạm, đích thân mang đến viện của mẫu thân.
Kiếp trước, chính vì ta không đủ quan tâm phụ mẫu mà để An Ngữ Nhu có cơ hội chen chân vào, chiếm lấy lòng tin của họ. Kiếp này, ta nhất định bù đắp những gì đã bỏ lỡ.
Tự tay dọn bàn, rót canh, gắp đồ ăn cho mẫu thân, ta khẽ mỉm cười nói:
"Đây là món con đặc biệt dặn người chuẩn bị. Mẫu thân thử xem có hợp khẩu vị không ạ?"
Mẫu thân nhìn ta, khẽ mỉm cười, ánh mắt chan chứa yêu thương:
"Con gái ngoan, thường ngày không thấy con chu đáo thế này. Hôm nay lại ân cần như vậy, có phải con có chuyện gì muốn nhờ mẫu thân không?"
Ta kéo tay mẫu thân, giọng nũng nịu:
"Mẫu thân nói gì vậy? Chẳng lẽ không có chuyện gì thì con không thể chăm sóc mẫu thân một bữa sao?"
Nhìn dáng vẻ hờn dỗi của ta, mẫu thân bật cười, ánh mắt ánh lên niềm vui hiếm có. Từ khi An Ngữ Nhu vào phủ, mẫu thân dường như đã rất lâu rồi không được thấy ta dịu dàng, gần gũi như vậy.
"Con bé này, lúc nào cũng lém lỉnh!"
Giọng nói tràn đầy yêu thương của mẫu thân càng khiến ta thêm quyết tâm bảo vệ gia đình này, không để bất kỳ ai phá hoại.
Nhìn mẫu thân vui vẻ, ta vội múc một bát canh gà nóng hổi, hai tay dâng lên:
"Mẫu thân, người nếm thử đi. Đây là canh con tự tay hầm đấy, không nhờ ai giúp đâu!"
Mẫu thân thoáng ngạc nhiên, ánh mắt dịu dàng, khẽ mỉm cười. Bà không giấu được niềm tự hào, cảm thán rằng nữ nhi của mình ngày càng hiểu chuyện, càng đáng yêu.
Cảnh mẹ hiền con thảo vừa đầm ấm vừa yên bình, lại bị phá ngang bởi một tiếng gọi vang lên ngoài cửa.
"Phu nhân, tiểu thư, An tiểu thư đến thỉnh an."
Mẫu thân nhíu mày, hỏi ngắn gọn:
"Có việc gì?"
"An tiểu thư nói rằng nàng hầm canh, muốn đích thân mang đến dâng phu nhân."
Mẫu thân khẽ cười nhạt:
"Không cần. Bảo nàng ta mang về đi, nơi này không thiếu."
"Ôi, mẫu thân!"
Ta khẽ níu tay mẫu thân, quay sang dặn người truyền lời:
"Đã đến rồi thì cứ để nàng ta vào. Từ chối ngay e rằng sẽ khiến người khác nghĩ Tể tướng phủ chúng ta khắt khe."
Mẫu thân quay sang nhìn ta, ánh mắt có chút không vui:
"Con gái, không phải người khác đối xử tốt với con thì con cũng phải đáp lại đâu. Chuyện nàng ta ngã xuống hồ hôm trước còn chưa rõ ràng, con không thể vì chút lòng thương hại mà bị lợi dụng được. Người như vậy, tốt nhất nên tránh xa, hiểu không?"
Mẫu thân định tiếp tục giáo huấn, nhưng ta đã khẽ mỉm cười, dịu dàng đáp:
"Con biết chứ. Nhưng dù sao phụ thân giữ nàng ta lại phủ, nàng ta cũng không người thân nương tựa, thật sự đáng thương. Nếu mẫu thân không thích, cứ để nàng ta đặt canh xuống rồi lui ra, không cần phải từ chối thẳng thừng. Tránh để người khác nghĩ Tể tướng phủ chúng ta cố tình làm khó."
Nghe vậy, mẫu thân gật đầu, phất tay ra lệnh:
"Được rồi, để nàng ta vào."
Chẳng bao lâu, An Ngữ Nhu bước vào, trên tay bưng một khay canh. Nhìn thấy mẫu thân, nàng ta hơi ngẩn người, sau đó nhanh chóng cúi người hành lễ:
"An Ngữ Nhu bái kiến phu nhân."
Mẫu thân chỉ khẽ gật đầu, coi như đáp lễ.
An Ngữ Nhu đứng thẳng dậy, môi nở một nụ cười đầy vẻ nhu thuận:
"Muội muội cũng ở đây sao? Ta tự tay hầm canh, muốn dâng nghĩa mẫu, nay lại gặp muội muội ở đây, thật là khéo."
Ánh mắt nàng ta dừng trên chiếc bát canh trước mặt ta, giọng nói nhẹ nhàng nhưng không che giấu được sự dò xét.
"Đúng là khéo thật, thưa tỷ tỷ."
Mẫu thân từ tốn đáp lời, giọng nói không chút nhiệt tình:
"Tử Cầm vừa mang canh đến, ta cũng đã no. Nếu không ngại, cứ để canh đó."
An Ngữ Nhu nghe vậy, nụ cười thoáng cứng đờ. Nhưng rất nhanh, nàng ta khôi phục dáng vẻ nhu hòa:
"Vậy thì ta để canh ở đây. Muội muội thật chăm chỉ, đáng để ta học hỏi."
Ta cười nhẹ, giọng điệu ôn hòa nhưng từng lời đều mang hàm ý sâu xa:
"Tỷ tỷ nói vậy quá lời rồi. Nói về bổn phận, mỗi ngày ta đều vấn an phụ mẫu sáng tối; nói về lễ nghi, ta luôn dậy sớm học hành. Tinh thần chăm chỉ ấy, e rằng không phải ai cũng dễ dàng theo kịp."
Lời nói của ta khiến không khí trong phòng thoáng chùng xuống, nụ cười trên môi An Ngữ Nhu trở nên gượng gạo. Nàng ta cúi người hành lễ thêm lần nữa, đặt bát canh xuống bàn, sau đó nhanh chóng xin phép rời đi.
Khi mọi chuyện đã ổn thỏa, ta quay sang trò chuyện cùng mẫu thân. Câu chuyện kéo dài từ những kỷ niệm cũ cho đến những chuyện gần đây, cả hai nói cười vui vẻ. Không khí càng trở nên đầm ấm, nhưng đối với An Ngữ Nhu, có lẽ lại là một sự lạc lõng, đầy ngượng ngùng.
Đến khi câu chuyện trở nên hứng khởi, ta bất chợt chuyển hướng, nhìn về phía An Ngữ Nhu, nở một nụ cười như vô tình mà hữu ý:
"Nghe nói sắp tới có buổi dạ yến ở phủ Hậu Nguyên, tỷ tỷ cũng nên tham gia, vừa để quen biết thêm các vị phu nhân và tiểu thư trong kinh thành."
An Ngữ Nhu đang ngồi trong góc, dáng vẻ lúng túng, nghe ta nói thì khẽ giật mình, rõ ràng bị bất ngờ. Nàng ta ngập ngừng, đôi mắt đầy do dự:
"Chuyện này… có được không?"
Ta mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy khẳng định:
"Đương nhiên là được. Đây là dịp hiếm có, những gia đình quyền quý trong kinh thành đều sẽ tham dự. Chắc chắn rất náo nhiệt."
Nghe vậy, ánh mắt An Ngữ Nhu lóe lên tia sáng. Ta hiểu quá rõ nàng ta, sự khao khát quyền thế và danh vọng của nàng ta là điều không gì có thể che giấu. Một buổi tiệc như thế, làm sao nàng ta có thể bỏ lỡ?
Quả nhiên, sau vài giây giả bộ do dự, nàng ta cúi đầu, khẽ cắn môi, rồi ngập ngừng đáp:
"Nếu vậy… ta xin nghe theo."
Nhìn dáng vẻ ấy, ta khẽ cong môi, nụ cười ẩn giấu ý tứ sâu xa.
"Vậy thì tốt quá. Đến lúc đó, ta nhất định sẽ chuẩn bị một món quà đặc biệt dành cho tỷ tỷ."
Lời nói của ta nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa hàm ý sắc bén. Đây sẽ không chỉ là một buổi yến tiệc bình thường, mà là nơi mọi sự toan tính sẽ được phơi bày dưới ánh sáng.
3.
Hậu Nguyên từ trước đến nay luôn là nơi tổ chức những buổi dạ yến xa hoa, không chỉ để giải trí mà còn là dịp để các công tử, tiểu thư giao lưu, kết thân. Những buổi tiệc này không bị giới hạn thời gian hay quy mô, ai cũng có thể tổ chức bất cứ lúc nào. Tuy nhiên, điều đó không làm giảm đi sức hấp dẫn đối với những người như An Ngữ Nhu, kẻ luôn tìm cách leo cao.
Buổi sáng hôm ấy, ta chuẩn bị ngựa, thay một bộ váy lụa xanh nhạt, chọn hai chiếc trâm cài đơn giản nhưng thanh nhã. Không cần gì quá cầu kỳ, vẻ ngoài gọn gàng, đoan trang đã là đủ.
Ta đến đúng giờ, đợi nửa canh giờ, An Ngữ Nhu mới xuất hiện. Nàng ta rõ ràng đã dành rất nhiều thời gian để chải chuốt, từ y phục lụa mỏng mềm mại đến mái tóc buông xõa tự nhiên, tất cả đều tôn lên dáng vẻ dịu dàng khiến người khác dễ mủi lòng.
"Để muội đợi lâu, thật là lỗi của ta." An Ngữ Nhu nở nụ cười đầy vẻ áy náy.
"Không sao, tỷ tỷ chuẩn bị xong rồi thì chúng ta đi thôi." Ta không mặn mà đáp lời, xoay người lên ngựa trước.
Hôm nay, kế hoạch của ta sẽ bắt đầu.
Đến phủ Hậu Nguyên, ta đang định xuống xe thì vừa khéo nhìn thấy Tô Triệt đứng ở góc gần đó. Ta khẽ nhếch môi, thầm may mắn mình chưa để lộ sơ hở nào.