4
Chưa để mẹ nói thêm, cô đã tuôn ra một tràng:
“Cái gì! Chị ly hôn với anh tôi rồi à! Anh tôi đối xử với chị không tốt sao? Chị bảo đi hướng Đông, anh ấy tuyệt đối không dám đi hướng Tây. Chị sống sung sướng quá nên giờ lại muốn khổ sở à?”
“Thế còn Trình Diễu thì sao? Sau này nó sẽ bị nhà chồng coi thường vì lớn lên trong gia đình đơn thân đấy! Chị sao ích kỷ quá vậy?”
“Chị hơn ba mươi tuổi rồi, còn ầm ĩ ly hôn như con nít, thật chẳng sợ thiên hạ chê cười!”
Mẹ đưa tay ra:
“Nói nhiều cũng vô ích, trả tiền đi.”
Thấy đổi chủ đề không ăn thua, cô bắt đầu quanh co:
“Nhà tôi lấy đâu ra tiền, vừa phải lo cho con ăn học, vừa phải trả tiền vay nhà. Cả nhà chỉ có chồng tôi đi làm, còn dư đâu mà trả cho chị!”
“Hơn nữa, tiền đó là anh tôi cho tôi mượn, chứ đâu phải chị. Tôi mắc nợ anh ấy, sao phải trả chị? Muốn đòi thì anh ấy đến mà đòi!”
Mẹ cười nhạt:
“Cô tưởng tôi không nhìn ra sao? Cô bám chặt lấy Trình Kiến Thiết, mỗi lần đòi nợ lại khóc lóc than khổ, khiến anh ta ngại chẳng dám mở miệng. Tôi không đứng ra vì anh ta, tôi chỉ muốn lấy lại mười vạn của tôi. Nếu cô không trả, chúng ta ra tòa.”
Nghe đến kiện tụng, cô càng tỏ ra mạnh miệng:
“Cứ việc đi kiện! Chị có chứng cứ nào chứng minh tôi nợ chị không?”
Nhưng khi mẹ lấy tờ giấy vay nợ ra, cô hoảng hốt:
“Không phải anh tôi đã nói xé bỏ từ lâu rồi sao? Thì ra chị đã lừa được anh ấy!”
Trên giấy ghi rõ ràng: cô vay của ba mẹ tôi hai mươi vạn.
Ngày ấy, cô khóc lóc như mưa, để vay được tiền, còn viết giấy hẹn trả.
Ba vừa thấy tờ giấy, lập tức ném vào thùng rác:
“Người một nhà, viết giấy nợ nần làm gì, chẳng phải xa cách nhau sao! Đi, tôi rút tiền cho ngay.”
Số tiền cả nhà tích cóp để sửa sang nhà cửa, thế là bị ba cho vay mất.
Sau khi ba đi khỏi, mẹ lặng lẽ nhặt tờ giấy từ thùng rác, vuốt phẳng cất đi.
Bà nén nước mắt, gọi điện hủy toàn bộ lịch hẹn với thợ sửa nhà, cả ngày chỉ biết nói lời xin lỗi.
Nghĩ đến đây, lòng tôi lại thêm phần thất vọng với ba.
Cô vẫn mắng nhiếc mẹ là thâm hiểm, là độc ác, thậm chí không bằng loài vật.
“Chát!”
Cả căn phòng lặng đi.
Mẹ giơ tay tát thẳng vào mặt cô.
“Tốt nhất giữ cái miệng cho sạch sẽ.”
Cô gào lên đòi báo cảnh sát.
“Vậy càng hay, tôi cũng cần cảnh sát chứng minh. Đến lúc đó, số mười vạn này cô không trả cũng phải trả, thậm chí thêm cả lãi.”
Cô chết lặng.
Sau giây lát, lại đổi giọng khóc lóc than khổ.
Mẹ kéo tay tôi bước ra cửa.
“Không còn Trình Kiến Thiết, cô với tôi chẳng là gì ngoài người dưng. Tôi không có nghĩa vụ nghe cô than vãn. Tôi cho cô ba ngày, nếu không, chờ giấy triệu tập của tòa.”
Vừa mở cửa, chúng tôi chạm mặt ba, thở hổn hển chạy tới.
Có lẽ lúc chúng tôi đòi nợ, cô đã nhắn tin báo ông.
Ba nhìn cô đang ngồi bệt dưới đất, liền quay sang mắng mẹ:
“Vương Lệ, sao cô dám đánh em gái tôi! Còn dám đến nhà nó đòi tiền nữa!”
Ông giơ tay định tát.
Nhưng mẹ nhanh hơn, dứt khoát vung tay.
“Trình Kiến Thiết, tôi chỉ muốn lấy lại tiền của tôi, không liên quan gì đến ông. Nếu ông dám chạm vào tôi một ngón tay, tôi sẽ khiến ông phải ngồi tù vài ngày.”
Ba sững người.
“Vợ à, sao cô lại biến thành người xa lạ thế này…”
Mẹ chẳng đáp, đi thẳng qua, bỏ mặc ông đứng đó.
5
Rời khỏi nhà cô, chúng tôi đi thẳng đến nhà anh họ.
Nghe nói lúc anh cưới vợ, đưa cho chị dâu tám vạn tám tiền sính lễ.
Trong đó, năm vạn là mượn từ nhà tôi.
Mẹ đến đòi lại phần của bà – hai vạn rưỡi.
Nghe vậy, chị dâu thoáng lúng túng, rồi gọi anh họ vào phòng, thì thầm bàn bạc.
Một lát sau, chị dâu bước ra, cầm trên tay xấp tiền dày.