1.
Kỳ thi Đại học kết thúc.
Vừa bước ra khỏi phòng thi, tôi tắt chế độ máy bay của điện thoại.
Thanh thông báo điên cuồng nhảy số.
Ngay sau khi dọn dẹp xong, tin nhắn của anh tôi đột nhiên xuất hiện.
"Bé yêu, anh ở cổng trường, em đâu rồi?"
Tôi vô thức rùng mình một cái.
Lông mày cau chặt lại.
Khương Húc lên cơn dở hơi gì vậy?
Tôi nhìn chằm chằm tin nhắn một lúc.
Bỗng nhớ ra, có lần tôi vô tình nghe thấy anh tôi gọi đầu dây bên kia là "bé yêu" khi nói chuyện điện thoại ở nhà.
Tôi vẫn luôn nghi ngờ anh ta yêu sớm.
Nhưng không có bằng chứng xác thực.
Tôi hỏi dò, anh ta cũng vênh váo phủ nhận.
Hôm nay anh ta lại tự tay đưa bằng chứng đến trước mặt tôi rồi.
Khóe môi tôi nhếch lên một nụ cười độc ác.
Tôi gõ chữ trả lời trên màn hình: "Bé yêu, em vừa ra khỏi lớp nè."
Nói hai từ "bé yêu" với anh trai tôi vẫn khiến tôi buồn nôn.
Nhưng nghĩ đến việc anh ta còn ghê tởm hơn cả tôi, tôi lại thấy vui sướng.
Tin nhắn của tôi vừa gửi đi.
Tôi đã thấy khung chat của anh ta hiển thị: Đối phương đang nhập...
Cứ lặp đi lặp lại như vậy.
Mười phút trôi qua.
Tôi đi từ tòa nhà học đến gần cổng trường, anh ta vẫn không trả lời.
Anh ta chọn cách giả chết. Lờ đi. Muốn coi như không có chuyện gì xảy ra.
Tôi đời nào lại tử tế mà tha cho anh ta.
Tôi tiếp tục gửi:
"Bé yêu cố ý chờ em để cùng về nhà sao? Xúc động quá!"
"Bé yêu, sao anh tốt với em thế!"
Tôi nói giọng mỉa mai:
"Bé yêu, sao anh không nói gì vậy?"
【Bé yêu???】
Cuối cùng, anh tôi hết chịu nổi.
Giận quá mất khôn, anh ta trả lời: "Khương Vãn, mày bị điên à! Đủ rồi đó!"
Tôi nhìn màn hình và cười.
"Bé yêu, em phát hiện có người yêu sớm nè!"
"Chắc bố mẹ rất hứng thú muốn biết phải không?"
Năm phút sau.
Anh tôi gửi cho tôi một phong bao lì xì.
Thái độ hiếm hoi mềm mỏng: "Xin mày, đừng nói với bố mẹ."
Tôi không mảy may động lòng.
Cứ để mặc phong bao lì xì.
Cũng không trả lời tin nhắn nữa.
Tôi đã nhìn thấy Khương Húc đứng ở cổng trường từ xa.
Phải thừa nhận, anh tôi có một ngoại hình đẹp.
Giữa một rừng đồng phục, khuôn mặt và vóc dáng đó vẫn nổi bật một cách khác thường trong đám đông.
Tôi đi chậm lại.
Đứng nấp sau cây cột đá gần đó để quan sát.
Tôi phải xem cho bằng được bạn gái anh trai tôi là ai.
Chờ thêm năm, sáu phút.
Chưa đợi được bạn gái anh tôi xuất hiện, tôi lại thấy một người không ngờ tới đi đến.
Một nam sinh mặc áo trắng và quần đen dừng xe đạp bên cạnh anh tôi.
Gương mặt thiếu niên có đường nét tuấn mỹ, khí chất trong trẻo, sạch sẽ.
Khuôn mặt nghiêng khi cười nhẹ còn rực rỡ hơn cả ánh mặt trời.
Anh ấy tên là Kỷ Trạch.
Là hot boy của trường chúng tôi, cũng là bạn thân từ bé của anh tôi.
Ngoại hình và trí tuệ đều đạt đỉnh.
Cả trường chắc phải có một nửa nữ sinh thích anh ấy.
Với tư cách là thủ khoa khối, anh ấy đã sớm được tuyển thẳng vào Thanh Hoa - Bắc Đại.
Thiếu niên chỉ đứng tùy tiện trong đám đông cũng thu hút vô số ánh nhìn.
Đẹp đến mức khiến tôi thất thần.
Trong tầm nhìn của tôi, anh trai tôi vừa trò chuyện với Kỷ Trạch, vừa thỉnh thoảng quét mắt nhìn đám đông.
Tôi cẩn thận né tránh ánh mắt anh ta.
Một lát sau.
Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa cao bỗng nhiên xuất hiện.
Cô ấy tự nhiên vòng tay ôm lấy cánh tay anh tôi.
Khuôn mặt ngước lên nở một nụ cười ngọt ngào.
Tôi vội vàng lấy điện thoại ra quay video.
Khuôn mặt cô gái này tôi không hề xa lạ.
Tôi nhớ cô ấy tên là Lương Thiến.
Là một mỹ nhân nổi tiếng trong trường, học sinh chuyên nghệ thuật.
Học vẽ tranh.
Đáng ghét!
Anh trai tôi lại cặp kè với người ngon lành như vậy!
2.
Tôi đã quay video.
Và cả chụp ảnh nữa.
Gửi một tấm cho anh tôi.
Từ xa, anh ta cúi đầu, vẻ mặt không được vui.
Điện thoại tôi rung lên, anh ta gửi tin: "Không phải mày thích Kỷ Trạch sao?"
"Anh sẽ giúp mày theo đuổi nó."
Tôi nhướng mày.
Không ngờ anh tôi lại lấy chuyện này ra mặc cả, hòng bịt miệng tôi.
Kỷ Trạch và chúng tôi là hàng xóm, anh ấy đối xử với tôi tốt hơn cả anh tôi.
Đẹp trai, thông minh, gia thế tốt.
Không chỉ dịu dàng với tôi mà còn thường xuyên tặng tôi quà vặt.
Tôi khó mà không thích anh ấy.
Anh ấy sinh ra đã hút hồn con gái.
Tôi là một người phàm tục, cũng không ngoại lệ.
Tôi gửi một biểu tượng OK.
Sau đó xuất hiện, chạy nhỏ đến bên cạnh họ.
Giả vờ như tình cờ gặp gỡ.
"Anh!"
Anh tôi nhìn tôi, vẻ mặt hơi khó coi.
Lương Thiến hốt hoảng buông tay anh tôi, đỏ mặt chào tôi.
Kỷ Trạch nhìn tôi cười: "Thi tốt không?"
Tôi cười đáp: "Cũng ổn ạ."
Tôi nhìn sắc mặt của họ, mở lời hỏi: "Mọi người có hẹn trước ạ?"
Kỷ Trạch gật đầu: "Đúng rồi."
Giọng anh tôi có phần lạnh lùng: "Bọn tôi có việc, em tự về trước đi."
Tôi lờ đi ý đuổi khéo trong lời anh ta: "Cho em đi với nha, thi xong em cũng buồn chán."
"Được không?" Câu này tôi hỏi Kỷ Trạch.
Anh ấy cao hơn tôi một cái đầu.
Đôi mắt dài, đẹp khẽ cụp xuống, khóe môi cong lên ý cười.
Dịu dàng đồng ý: "Được chứ."
"Không được!"
Câu "không được" là của anh tôi.
"Khương Vãn, buổi hẹn tối nay không có mày, mày đừng có tự nhiên xen vào."
Tôi lặng lẽ nhìn anh tôi.
Không khí có vẻ căng thẳng.
Lương Thiến kéo tay áo anh tôi: "Thật ra cũng không sao đâu anh."
Kỷ Trạch cũng lên tiếng: "Vãn Vãn đi cùng cũng vui mà."
"Có phải người ngoài đâu."
Anh tôi kìm nén sự bực bội giữa đôi lông mày, quăng lại một câu: "Tùy."
Rồi kéo Lương Thiến đi trước.
Kỷ Trạch vỗ nhẹ lên đỉnh đầu tôi, cúi người sát lại, thì thầm bên tai tôi.
"Đừng buồn, anh trai em chỉ là không biết cách hòa hợp với em thôi."