1
Tôi thoáng sững người trong giây lát, nhưng ngay sau đó cơn giận dữ đã lấn át mọi cảm xúc.
“Chẳng phải anh và chị dâu đã được chia một căn nhà rồi sao? Sao còn cứ nhằm vào em mãi không buông? Chị ấy đúng là quá tham lam!”
Mẹ vội vàng xoa dịu:
“Tâm Tâm, con đừng giận. Con còn lạ gì tính khí chị dâu con nữa.”
“Chỉ vì nhà nó có điều kiện nên bình thường lúc nào cũng đè đầu cưỡi cổ nhà mình. Hơn nữa lại lấy chồng xa, sống ở đây không dễ dàng gì, mấy năm qua mẹ cũng nhường nhịn đủ đường, thành ra chiều hư mất rồi.”
“Giờ rõ ràng căn nhà lớn đã cho chúng nó rồi mà nó vẫn không buông tha căn nhà gần trường của con, cứ khăng khăng đòi sang tên. Lý do thì bảo là để tiện cho con đi học sau này.”
Mẹ vừa nói vừa chực khóc:
“Cũng chỉ tại anh con không ra gì. Giá mà nó có được nửa bản lĩnh của con, tự đứng vững được rồi thì mẹ đâu phải chịu thiệt thòi như vậy.”
Tôi thở dài trong lòng.
Mẹ nói đúng, lý do chị dâu lấn lướt như thế, chủ yếu vẫn là vì anh tôi quá hiền lành.
Hồi hai người bàn chuyện cưới hỏi, chị dâu bất ngờ phát hiện mang thai. Nhà chị ấy lập tức yêu cầu tăng tiền sính lễ từ 150 triệu lên 300 triệu.
Đó là một khoản rất lớn với gia đình tôi.
Sau khi bố mất sớm, mẹ một mình nuôi anh em tôi khôn lớn.
Điều hiếm có là mẹ chưa bao giờ phân biệt trai gái, thậm chí còn luôn cố gắng đối xử công bằng với tôi và anh.
Mẹ từng nói, dù bà không có gì to tát, nhưng nếu bỏ ra bao nhiêu sính lễ cho anh thì cũng sẽ để dành bấy nhiêu làm của hồi môn cho tôi.
Nhưng chính khoản 150 triệu tăng thêm ấy lại trở thành giọt nước tràn ly, đè bẹp luôn gánh nặng kinh tế của cả nhà.
Tối hôm đó, anh tôi ngồi thẫn thờ suốt đêm trong phòng, còn mẹ cũng thao thức trắng đêm.
Tôi đã đứng ra, chủ động nhường nhịn.
“Giờ anh cưới vợ là việc lớn, cứ ưu tiên đưa tiền cho anh trước đã.”
Mẹ đỏ hoe mắt:
“Nhưng mẹ đã già rồi, lỡ sau này con lấy chồng không có của hồi môn thì biết làm sao?”
Anh tôi cũng lén lau nước mắt:
“Tâm Tâm, làm anh mà lại để em phải chịu thiệt thòi thế này, anh thấy có lỗi lắm.”
Tôi mỉm cười:
“Còn lâu lắm mới tới lượt em lấy chồng, trước mắt cưới vợ cho anh vẫn là quan trọng nhất. Chỉ cần cả nhà mình đồng lòng thì không có chuyện gì là không vượt qua được.”
Thế nhưng, hết sóng gió này lại đến sóng gió khác.
Sau khi nhận tiền sính lễ, chị dâu lại đòi tăng tiền mua ba món trang sức cưới (gọi là “tam kim”) từ 50 triệu lên 100 triệu. Nếu không đáp ứng thì sẽ ph//á thai.
Nhưng sự nhượng bộ liên tục của nhà tôi lại chỉ khiến bên kia càng lấn tới.
Ngay cả người hiền lành như anh tôi cũng không chịu nổi nữa, định chia tay.
Mẹ tôi thì khóc lóc can ngăn.
Dù sao anh cũng lớn tuổi rồi, chị dâu thì điều kiện tốt.
Nếu hủy cưới chỉ vì 50 triệu, sau này muốn tìm được người như vậy nữa thì càng khó.
Nhìn họ ôm nhau khóc, cuối cùng tôi lại lặng lẽ lấy hết số tiền tiết kiệm của mình để giải quyết mâu thuẫn đó.
Khó khăn lắm mới trông mong họ kết hôn xong yên ổn mà sống, thì nhà lại vừa vặn được đưa vào diện giải tỏa tái định cư.
Thỏa thuận ban đầu là, nhà được chia hai căn, căn lớn giao cho anh vì gia đình anh sắp có ba người. Căn nhỏ thì để lại cho tôi, làm tài sản riêng trước hôn nhân.
Vậy mà giờ, chị dâu lại không biết điều, vẫn nhăm nhe tới căn nhà của tôi.
“Con sắp sinh rồi mà còn làm ra chuyện như vậy… Khổ thân thằng cháu ngoại của mẹ, mới sinh ra đã sắp thành con nhà đơn thân rồi.”
“Con và anh con lớn lên thiếu vắng cha, đã chịu không ít khổ cực. Chẳng lẽ bây giờ đến đời cháu mẹ lại phải đi vào vết xe đổ sao?”
Tiếng mẹ khóc thê lương kéo tôi khỏi dòng suy nghĩ.
Một cảm giác bất lực quen thuộc lại tràn về.
Đúng vậy… Nếu đứa bé vừa sinh ra đã thiếu vắng một gia đình trọn vẹn, cuộc sống của nó rồi sẽ ảm đạm đến thế nào?
Nghĩ đến chính mình, cũng từng là đứa trẻ trong một gia đình đơn thân, trải qua những tháng ngày không nơi nương tựa… Tim tôi bỗng chua xót vô cùng.
Tôi gần như đã buột miệng đồng ý, nhưng hình ảnh của bài viết kia lại bất ngờ hiện lên trong đầu.
Chính khoảnh khắc do dự đó, tôi chợt thay đổi quyết định.
“Mẹ à, con sẽ đi tìm chị dâu nói rõ mọi chuyện. Muốn có căn nhà nhỏ cũng được thôi — đem căn nhà lớn ra đổi đi.”
2
Mẹ sững người.
Gần như theo phản xạ, bà lập tức bước tới ngăn tôi lại.
“Tâm Tâm, con còn lạ gì tính khí chị dâu nữa. Con mà đi hỏi thể nào cũng cãi nhau, bây giờ chị ấy sắp tới ngày sinh rồi, lỡ có chuyện gì thì sao?”
Một cảm giác mệt mỏi, bất lực trào dâng trong lòng tôi.
Vì sao lần nào cũng như vậy?
Chỉ cần chị dâu ngang ngược, thì nhất định sẽ có một cái cớ để không được phép đối chất với chị ta.
Hồi đó chị bất ngờ đòi tăng tiền sính lễ, mẹ cũng từng khuyên tôi thế này:
“Chị dâu con mới mang thai, lỡ vì chuyện đó mà cãi nhau làm động thai thì mẹ biết làm sao, con bảo mẹ đứng giữa hai bên thế nào cho phải?”
Sau đó, đến lúc ba món trang sức cưới bị đòi tăng giá đột ngột, tôi đề nghị thử nói chuyện với chị một lần.
Dù chuyện sính lễ lúc trước khiến tôi không vui, nhưng tôi vẫn muốn tin rằng đó là ý nhà chị, còn bản thân chị vẫn là người biết điều.
Nhưng mẹ lập tức ngăn tôi lại:
“Chị con bây giờ đang đứng trước cổng bệnh viện, chỉ cần không đồng ý là đặt lịch phá thai ngay.”
“Giờ còn thương lượng gì nữa, con mà đến tìm là gián tiếp hại chế//t cháu ruột của mình đấy!”
Sau bao lần nhượng bộ, chị dâu lại càng được đà lấn tới.
Thậm chí chị còn sớm chọn sẵn trung tâm chăm sóc sau sinh, chỉ đợi mẹ tôi đến thanh toán.
Nhưng lúc cưới hỏi đã vét sạch tiền tích lũy, giờ thêm khoản 60 triệu cho trung tâm hậu sản, với mẹ – người làm nghề dọn dẹp – đúng là gánh nặng quá sức.