4
Anh tôi rời đi rồi, tôi cũng chẳng để mẹ có cơ hội thuyết phục thêm, lập tức quay trở về phòng.
Lần đầu tiên trong đời, tôi bắt đầu nghi ngờ — mẹ có thực sự công bằng như bà vẫn nói không?
Mẹ từng hứa, anh có bao nhiêu sính lễ thì tôi sẽ có từng ấy hồi môn. Nhưng giờ đây, đến một đồng cũng chẳng còn.
Chưa kể, mỗi khi tôi tích góp được ít tiền, hay vừa nhận được tiền thưởng của công ty, cuối cùng cũng đều bị lấy đi với đủ lý do.
Giờ đến cả nhà tái định cư, mẹ cũng muốn giao hết cho anh trai.
Vậy mà lần nào bà cũng nói chuyện ngọt ngào, ra vẻ khó xử, khiến tôi không khỏi dấy lên cảm giác tội lỗi, rồi không biết từ lúc nào lại cam tâm tình nguyện móc hết tiền tiết kiệm ra đưa.
Cứ như thể, ơn nghĩa học hành kia, cả đời này tôi cũng không trả hết được.
Nghĩ đến đây, chẳng hiểu sao tôi lại mở lại bài viết kia. Không ngờ nó vừa mới được cập nhật.
“Không biết xảy ra chuyện gì, lần này con gái dường như không mắc bẫy nữa. Thậm chí còn yêu cầu con dâu phải dùng nhà lớn để đổi lấy căn nhà nhỏ của mình.”
“Giờ thì hay rồi, cháu trai sắp chào đời, tôi còn muốn để dành thêm tài sản cho nó nữa. Bây giờ phải làm sao đây?”
Phía dưới là hàng loạt bình luận đầy châm biếm:
– “Không muốn cho thì cứ nói thẳng ra. Bảo con gái là: nhà cửa đều cho anh trai rồi, sau này mẹ cũng không cần con nuôi nữa. Đảm bảo nó dọn đi ngay, chẳng bao giờ xuất hiện trước mặt bà nữa, càng không tranh giành nhà đất với con trai bà.”
– “Bà ta nào nỡ buông tay chứ. Vừa không muốn cho con gái cái gì, lại còn muốn nó hầu hạ dưỡng già. Muốn chiếm hết mọi điều tốt trên đời à?”
– “Đã trọng nam khinh nữ thì nhận thẳng đi, còn cứ giả vờ giả vịt rằng mình cũng yêu con gái. Diễn nhiều rồi cũng có lúc lòi đuôi chuột, con gái chắc cũng nhìn ra rồi đấy.”
– “Loại hình ‘bà mẹ tốt’ này sao mà diễn cả đời được? Mọi người vào trang cá nhân của bà ta mà xem, toàn là tính toán thiệt hơn với con gái. Không biết con bé sẽ nghĩ gì nếu thấy bộ mặt thật của mẹ mình.”
Tôi vội nhấn vào trang cá nhân ấy, không ngờ bên trong là một chuỗi dày đặc các câu hỏi, kéo dài từ mấy năm trước:
“Con gái học hành tốn kém, làm sao để nó chủ động bỏ học?”
“Con gái vừa tốt nghiệp thì xin được việc ở Thượng Hải, nhưng tôi sợ nó đi xa sẽ không về chăm tôi lúc về già, làm sao để giữ nó ở nhà?”
“Con trai sắp cưới mà thiếu tiền, làm sao để con gái bỏ tiền ra giúp?”
“Con gái lương cao, kiếm được nhiều tiền, làm sao khiến nó đưa hết tiền về nhà?”
“Sau khi con gái kết hôn thì tiền lương sẽ dành cho gia đình nhỏ của nó, làm sao để nó đừng lấy chồng?”
Dù những bài viết trước đó không quá nổi tiếng, chỉ có vài người vào buông vài lời mỉa mai,
nhưng lại có một số người kiên trì “giúp đỡ” bà ấy giải quyết vấn đề:
– “Cứ không ngừng than khổ, khiến con gái thấy áy náy, tự khắc nó sẽ không dám mở miệng xin tiền học nữa.”
– “Phải xây dựng hình tượng người mẹ đáng thương trong nhà, không ngừng tẩy não nó rằng bà rất yêu con. Như vậy con bé sẽ luôn mang trong lòng cảm giác biết ơn.”
– “Đừng xem thường tác động của sự biết ơn và áy náy đối với một đứa trẻ. Chính cảm giác ấy sẽ khiến nó luôn cảm thấy mắc nợ, rồi không ngừng nhún nhường, cuối cùng tìm cách tự chuộc lỗi.”
– “Lúc ấy, bà chỉ cần dùng chiêu trò tình cảm là có thể dễ dàng kéo nó quay về bên cạnh.”
– “Còn chuyện con trai cưới vợ thì càng đơn giản. Bà cứ đổ hết trách nhiệm lên đầu con dâu, còn mình thì đóng vai nạn nhân, chỉ cần con gái mềm lòng là sẽ chấp nhận hết.”
5
…
Từng dòng chữ trong những bài viết kia, mỗi một câu đều khiến tôi rùng mình ớn lạnh.
Tôi đứng chết lặng hồi lâu, chỉ thấy một nỗi lạnh lẽo dâng lên trong tim, rét đến tận xương tủy.
Đúng lúc ấy, một bình luận mới lại hiện ra ngay bên dưới —
Quả nhiên vẫn là người “quân sư” chuyên bày mưu tính kế ấy.
“Muốn con gái tự nguyện nhường căn nhà nhỏ ra cũng không khó. Chỉ cần dùng vài lời lấp lửng để bóng gió với con dâu, rồi khơi mào cho cô ta nổi giận.
Giả sử vì vụ này mà dẫn đến sinh non hoặc gặp sự cố lúc sinh nở thì sao nhỉ?”
“Đến lúc đó, bà nghĩ xem con gái bà còn dám cố chấp đòi căn nhà nữa không?”
Một cơn sóng dữ như muốn cuốn trào trong lồng ngực tôi.
Gần như từng chi tiết đều trùng khớp hoàn hảo với gia đình tôi.
Tôi chẳng còn thời gian để đau lòng.
Mang theo chút hy vọng cuối cùng, tôi bấm gọi một số điện thoại vốn đã lưu trong máy từ lâu nhưng chưa từng dám liên lạc.
Tôi cần xác minh một việc — một sự thật đã bị che giấu suốt nhiều năm, dường như sắp được vạch trần vào giây phút này.
Chờ đợi thật lâu, đầu dây bên kia cuối cùng cũng bắt máy.
“Cô gọi tôi làm gì, Tâm Tâm?”
Giọng chị dâu đầy ngạc nhiên, xen lẫn cả lạnh nhạt và khó chịu.
Nhưng tôi không để tâm đến điều đó, chỉ cuống quýt hỏi:
“Chị… căn nhà gần trường học…”
Còn chưa nói dứt câu, chị dâu đã bực bội cắt ngang:
“Cô còn mặt mũi mà nhắc đến à? Ban đầu đã nói rõ ràng, nhà lớn là của ba người chúng tôi, nhà nhỏ là của cô.
Vậy mà cô lại bất ngờ đòi đổi, đòi lấy nhà lớn. Cô có biết tôn trọng lời hứa không đấy?”
“Anh cô vì tích tiền làm của hồi môn cho cô nên mới không đưa tiền về nhà.