【Ngoại truyện: Nữ Hầu Gia】
Giang lão phu nhân cả đời làm hai chuyện lớn chấn động thiên hạ.
Chuyện thứ nhất là vào ngày thành thân với Thế tử phủ Quốc Công, bà xé áo cưới, nhảy sông bỏ trốn.
Chuyện thứ hai là gả cho vị tướng quân, rồi sau khi tướng quân trận vong, tiếp quản mười vạn đại quân, đánh đuổi tộc Man ra tận ngàn dặm.
Bằng sức một người, bà xoay chuyển cục diện trong cơn nguy cấp, bảo vệ hàng vạn sinh linh.
Sau đó, bà còn cứu trợ thiên tai, bình định loạn lạc, lập nên vô số công lao hiển hách.
Năm hơn ba mươi tuổi, bà được phong làm Nữ Hầu gia đầu tiên trong lịch sử.
Được ban quyền đánh roi thiên tử, được trao quyền trượng có thể răn dạy bá quan.
Những gì người đời có thể mơ ước, bà đều đã có.
Nửa đời sau, điều duy nhất bà muốn làm chỉ là gìn giữ thứ tướng quân đã giao lại cho mình — nhà họ Giang.
Giang lão phu nhân cả đời uy danh lẫy lừng, bản thân bà cũng cứng cỏi như sắt đá.
Từ ngày tướng quân qua đời, hai chữ “dịu dàng” dường như đã không còn liên quan đến bà nữa.
Ngay cả với con trai ruột, bà cũng chưa từng dịu dàng.
Cho đến khi đứa cháu gái nhỏ ra đời.
Đứa trẻ ấy vừa sinh ra đã mất mẹ.
Giang lão phu nhân đành giữ nó bên mình, tự tay nuôi nấng dạy dỗ.
Có lẽ vì tuổi đã cao, trái tim cũng mềm đi.
Mỗi lần ôm đứa bé mềm mại như nắm bột trong tay, bà đều không khỏi rung động.
Đứa trẻ vừa sinh đã biết cười.
Giang lão phu nhân nhìn mãi vẫn không thấy đủ.
Đứa bé lớn lên từng ngày.
Biết đi, biết nói, lại vô cùng nghịch ngợm, lúc nào cũng gây chuyện.
Bà không nỡ mắng.
Nhưng không dạy lại sợ nó lớn lên lệch lạc.
Cuối cùng chỉ đành nhắm mắt, dùng thước giới đánh vào lòng bàn tay nó.
Mỗi lần đánh xong, bà đau lòng muốn chết.
Không muốn để lộ, bà liền trở về phòng, tự đánh lại vào lòng bàn tay mình.
Giang lão phu nhân thích nhất là nghe cháu gái đọc sách.
Giọng trẻ con non nớt, ê a đọc:
“Nhân chi sơ, tính bản thiện...”
Cũng chẳng biết tiểu nha đầu có phải cố ý hay không.
Lần nào cũng khiến bà vừa khóc vừa cười.
Bà yêu thương cháu như sinh mệnh của mình.
Từng thề sẽ dạy dỗ thật tốt, để nó cả đời phú quý bình an, không phải lo âu.
Đứa bé cũng rất ngoan ngoãn nghe lời.
Cho đến năm mười ba tuổi.
Sau một lần gặp Thái tử trong cung, nó thay đổi.
Giang lão phu nhân không thích người hoàng gia.
Bọn họ bạc tình nhất.
Một đời có biết bao nữ nhân.
Bà sao có thể cam lòng để đứa cháu gái bảo bối của mình phải chịu uất ức như vậy?
Bà đã đánh cháu gái rất nhiều lần.
Nhưng đánh thế nào cũng không ngăn được trái tim rung động của thiếu nữ.
Ngược lại, cô bé càng ngày càng nổi loạn.
Sau này, con trai bà cưới kế thất vào cửa.
Cháu gái nhỏ cũng ngày một phản nghịch hơn.
Cuối cùng có một ngày, cô nhất quyết đến sân mã cầu để gặp Thái tử.
Không ngờ gặp thích khách.
Cô cứu Thái tử đang trọng thương.
Hoàng đế ban hôn.
Giang lão phu nhân bất lực nhìn cháu gái từng bước sa vào vực sâu.
Bà tức đến mất hết lý trí.
Đêm ấy, bà bắt cháu gái quỳ trong từ đường suốt một đêm.
Từ đó về sau không gặp lại cô nữa.
Mãi đến khi cô gả vào Đông Cung, hai bà cháu cũng không liên lạc.
Bà tự nhủ:
Con cháu tự có phúc của con cháu, đừng quản nó nữa.
Nhưng làm sao có thể buông bỏ được?
Bà vẫn luôn sai người vào Đông Cung dò hỏi xem cháu gái sống thế nào.
Nghe nói Thái tử đối xử với cô rất lạnh nhạt.
Nghe nói ngày nào cô cũng khóc.
Bà đau lòng đến cực điểm.
Nhưng lại quá coi trọng thể diện, không chịu đi tìm cô.
Chỉ nghĩ rằng đợi cô nếm đủ khổ sở, tự nhiên sẽ hối hận rồi quay về bên mình.
Nhưng bà không đợi được ngày đó.
Tộc Man xâm lược.
Nhạn Môn thất thủ.
Kinh thành cũng bị công phá.
Nghe tin Thái tử bỏ rơi Thái tử phi, dẫn theo trắc phi bỏ chạy, bà nóng lòng như lửa đốt, lập tức thúc ngựa đi tìm cô.
Nhưng khi sắp đến nơi, bà tận mắt nhìn thấy cô nhảy từ thành lâu xuống.
Khoảnh khắc ấy, bà khóc đến tê tâm liệt phế.
Người đau đớn như chết đi lại chính là bà.
Bà lao tới ôm lấy cô.
Ngay cả nhìn Thái tử cũng chẳng buồn nhìn.
Không biết vì hối hận hay vì điều gì khác, hắn lại quay trở về.
Bà tức giận mắng hắn là đồ súc sinh, chất vấn:
“Không phải ngươi đã bỏ mặc nó để chạy thoát thân rồi sao? Còn quay lại đây làm gì?”
Thái tử khóc đến ngã quỵ xuống đất.
“Ta không bỏ nàng ấy. Ta... ta đến muộn rồi...”
Bà không muốn nghe hắn biện giải.
Một cái tát giáng thẳng xuống mặt hắn.
Thái tử ngã phục trên đất, rất lâu không đứng dậy nổi.
Mãi đến khi người trong cung tìm được hắn, dìu hắn rút lui.
Triều đình dời đô xuống phía Nam.
Giang lão phu nhân cũng theo họ rời đi.
Về sau Thái tử đăng cơ.