Tôi đang mệt, đầu óc quay cuồng nên ra ngoài mua chút th//uốc giảm đau.
Trên đường về, chưa kịp thở ra hơi, tôi liền bắt gặp cảnh tượng “đi vào lòng đất” nhất trong đời:
Vị hôn phu của tôi — người vừa nhắn tin nửa tiếng trước bảo bận việc không thể ghé qua — đang đứng dưới ánh đèn đường, ôm hôn bạn cùng phòng của tôi như thể trời đất này chỉ còn hai người họ.
Cô ta vùi đầu vào ngực anh ta, vừa thút thít đáng thương, vừa cố gắng gỡ tay ra như đang “đấu tranh nội tâm”:
“Chị Tình Lan… tất cả là do lỗi của em. Chuyện này… hoàn toàn không liên quan đến anh ấy…”
Khóc thì khóc, nhưng khoé môi cô ta lại hơi nhếch lên, ánh mắt mang vẻ đắc thắng không che giấu nổi.
Tôi liếc sang anh ta. Gương mặt bình thản như không, không chột dạ, không áy náy, cũng chẳng thèm rút tay ra khỏi vòng ôm.
Tôi khẽ bật cười — một nụ cười lạnh hơn gió đầu đông:
“Có gì đáng giận đâu?”
Tôi chậm rãi bước tới, giọng nhẹ như gió nhưng gằn từng chữ:
“Khó lắm mới có người đủ kiên nhẫn chịu đựng tính khí ẩm ương của cô ta. Coi như tôi ‘nhường’ đấy.”
Tôi liếc xuống bàn tay cô ta đang cầm mấy món đồ vừa mua, giọng sắc như dao:
“Mà này… đống đồ tránh thai cô cầm hình như hơi quá khổ nhỉ? Anh ta dùng không vừa đâu, bị lỏng đấy.”
Cô ta cứng người.
Anh ta tái mặt.
Còn tôi?
Tôi quay người bước đi, không thèm ngoái lại.
Nếu họ nghĩ mình có thể đâm sau lưng tôi mà không trả giá… thì chờ đấy.
Cuộc chơi này, tôi chưa bao giờ thua.
1.
Tôi vừa bước ra khỏi nhà vài bước thì cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt… là họ.
Hai người. Một nụ hôn.
Nồng nhiệt đến mức như thể không khí quanh họ cũng đang bốc cháy.
Cô gái nhón chân, hai tay quấn quanh cổ người đàn ông, đầu nghiêng nghiêng đầy mê đắm.
Cô ta là bạn cùng phòng của tôi — Dương Tuyết.
Còn người đàn ông đang hôn cô ta không ai khác ngoài Trần Vân Tường — vị hôn phu của tôi.
Người mà chưa đầy một tiếng trước còn nhắn tin gọi tôi là “bé con,” nói rằng đang bận rộn, không thể đến gặp.
Giờ thì tôi hiểu tại sao hôm nay anh ta lại cư xử lạ lùng.
Tôi bảo mình bị cảm, anh ta chỉ nhắn đúng ba chữ: “Ngủ sớm đi.”
Tôi vừa gõ vài dòng thì anh ta đã tắt máy, hối thúc tôi nghỉ ngơi.
Thì ra, là tôi làm phiền đến “việc riêng” của anh ta.
Hai người hôn nhau suốt ba phút, dính nhau như kẹo kéo.
Đến khi cuối cùng cũng buông ra, Trần Vân Tường còn nhẹ nhàng lấy khăn giấy, cẩn thận lau khoé môi cho cô ta — ánh mắt cưng chiều như thể đang nâng niu một báu vật.
Tôi đứng đó, cả người run lên vì lạnh… và vì ghê tởm.
Cơn buồn nôn vì cảm cúm chưa tan thì cảnh tượng trước mặt lại khiến tôi muốn nôn gấp đôi.
Tôi khuỵu xuống cạnh bồn cây ven đường, không nhịn được nữa — nôn đến mức dạ dày cũng muốn lộn ngược ra ngoài.
Nước mắt nóng hổi thi nhau lăn dài trên má, trộn vào mưa lạnh khiến khuôn mặt tôi vừa ướt vừa tê rát.
Mới ba ngày trước thôi, tôi và Trần Vân Tường còn đính hôn trước mặt hai bên gia đình.
Anh ta quỳ một gối, ôm bó hoa thật lớn, giọng nói đầy tự tin:
“Tình Lan, em là người anh thương nhất. Cả đời này, em ở đâu — anh theo đó.”
Tôi còn nhớ rõ mùa đông năm ngoái, cũng là một lần tôi bị cảm, anh ta thức trắng đêm ngồi sân bay, chỉ để bắt chuyến sớm nhất bay về chăm tôi.
Anh ta nhớ từng sở thích nhỏ xíu của tôi, ngày lễ nào cũng chuẩn bị quà chu đáo.
Anh từng nói, bằng giọng chân thành nhất:
“Tình Lan, anh sẽ không để em thấy chán anh đâu.”
Và đúng thật — suốt sáu năm bên nhau, tôi chưa từng thấy anh ta nhàm chán dù chỉ một giây.
Còn anh ta?
Anh ta chán tôi từ bao giờ rồi?
Hai người kia vẫn đứng đó. Vẫn ôm. Vẫn cười. Vẫn tay trong tay như chẳng có ai đang chứng kiến.
Cảnh tượng ấy khiến tôi chỉ muốn xé nát tất cả.
Tôi lau miệng, chống tay đứng dậy, trong đầu chỉ có một suy nghĩ:
Tôi phải bước tới, xé xác cả hai kẻ phản bội này ra từng mảnh.
Nhưng vì ngồi xổm quá lâu, cơn choáng ập tới, tôi loạng choạng một bước, suýt ngã úp mặt xuống đất.
Có lẽ tôi đã quá ngu ngốc.
Vì tin tưởng.
Vì yêu.
Và vì đặt cả thanh xuân vào một kẻ không đáng.
Đúng lúc tôi loạng choạng suýt ngã, một bàn tay vững chãi đặt nhẹ lên vai tôi.
Mùi th//uốc sát trùng thoang thoảng xộc thẳng vào mũi, cùng giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu:
“Cô không sao chứ?”
Tôi khẽ lắc đầu, cố lấy lại bình tĩnh, rồi ngẩng lên nhìn người vừa đỡ mình.
Là một người đàn ông lạ.
Tôi chưa từng gặp, nhưng anh ta có đôi lông mày rậm, sống mũi cao thẳng, ánh mắt sắc bén như ánh đèn rọi thẳng vào tim người khác.
Không hề xa cách, mà ngược lại, vừa chạm mắt đã cảm thấy vững lòng.
Tôi còn chưa kịp mở lời hỏi anh ta là ai thì một giọng quát lạnh như băng đã vang lên phía sau:
“Lý Tình Lan! Cô đang làm cái gì đấy?”
Tôi quay phắt lại.
Trần Vân Tường đứng đó, mặt đen kịt như đêm 30, hai mắt gằn lên tia tức giận — như thể kẻ phản bội là tôi chứ không phải anh ta.
Còn Dương Tuyết thì đứng kế bên, khoé môi khẽ nhếch lên, ánh mắt chứa đầy đắc ý và khinh thường.
“Lý Tình Lan, không phải cô bảo đang ngủ à?”
Cô ta nghiêng đầu, giọng nói vừa dịu vừa độc, diễn còn đạt hơn cả diễn viên truyền hình.
“Giờ thì sao đây?”
Trần Vân Tường tiến lên một bước, cố tình cao giọng: