3.
Trần Vân Tường đi/ên tiết lao đến định túm tôi nhưng bị người đàn ông kia đ/á văng ra xa.
Dương Tuyết hét lên rồi lao tới ôm lấy anh ta, vừa khóc vừa gào: “Tôi sẽ báo cảnh sát!”
Tôi tròn mắt nhìn người đứng che trước tôi – anh ta mặc áo choàng trắng, lấy khăn giấy trong túi áo ra lau giày một cách ung dung.
“Anh bạn, đừng nói ‘trai lạ’ nữa, tôi có tên đàng hoàng, là Tống Xuyên.”
“Hồi nãy anh còn ngồi với cô gái đó trong tiệm của tôi, lựa loại bao nào ‘kích thích’ nhất, tôi có nghe anh nhắc gì chuyện đính hôn đâu.”
“Còn cô gái kia, đã đính hôn mà vẫn ‘hết mình’, hay giờ để tôi giúp anh báo cảnh sát đòi công bằng?”
Chỉ vài lời, cục diện lập tức đảo ngược.
Đám đông chuyển từ lên án tôi sang chỉ trích Trần Vân Tường.
Mặt Dương Tuyết trắng bệch rồi xám ngoét, tay cầm điện thoại run đến mức như sắp đánh rơi.
Tôi không nhịn được bật cười, tiến đến trước mặt Trần Vân Tường.
“Trần Vân Tường, tôi biết anh không biết xấu hổ, nhưng chẳng phải gần đây đang chờ thăng chức sao?”
“Nếu viện thiết kế biết anh có lối sống như vậy, cái chức trưởng phòng đó chắc bay mất.”
Trần Vân Tường mở to mắt, luống cuống bò dậy, cuống quýt nói:
“Lý Tình Lan, chúng ta bên nhau sáu năm, em không chỉ ngo/ại t/ình mà còn muốn vu oan cho anh sao?”
“Em coi anh là gì? Sáu năm đó em xem như rác sao?”
Từng câu anh ta nói như bóp nghẹt vào lòng người nghe, biểu cảm lại diễn sâu, đến mức suýt chút nữa tôi cũng thấy mình mới là người có lỗi.
Phía sau vang lên tiếng vỗ tay – là Tống Xuyên.
“Chậc, hôm nay đúng là mở mang tầm mắt. Không ngờ có người mặt dày đến mức này.”
Tống Xuyên bước tới, dùng khuỷu tay chạm nhẹ vào tôi:
“Người đẹp, anh ta nói anh là kẻ thứ ba của em, em thấy thế nào?”
Tôi biết anh ta đang giúp nên khoác tay anh ta, làm nũng:
“Ghét quá~ ai mà là ‘kẻ thứ ba’, trong lòng em chỉ có một ông xã là anh thôi.”
Trần Vân Tường tức đến run rẩy, chỉ tay mà nói chẳng thành lời.
Dương Tuyết thì rưng rưng nước mắt, nghẹn ngào:
“Chị Tình Lan, là em chủ động yêu anh Vân Tường.”
“Nếu chị giận thì giận em đi, sao lại làm anh Vân Tường nhục nhã như vậy…”
Tôi nhìn nét mặt điềm nhiên của Trần Vân Tường, bật cười lạnh.
“Anh giận gì chứ? Người như anh mà cũng có người để ý, đúng là hiếm.”
“Chỉ tiếc… mấy cái bao cô ta cầm, anh dùng không vừa – to quá.”
Nói xong tôi chẳng buồn nhìn lại, kéo người bên cạnh quay lưng rời đi.
Vừa bước đến cổng chung cư, tôi đã bị người bên cạnh bất ngờ xoay chuyển thế chủ động.
Tôi nhíu mày nhìn bàn tay anh ta đang giữ cổ tay mình.
“Buông ra.”
Người kia nhướng mày, nói:
“Dữ thật, xem ra vẫn chưa sốt đến mức ng/u người.”
“Nhưng mà em may mắn đấy, gặp được tôi – thiên sứ áo trắng vốn không chịu nổi nhìn thấy người khác khổ sở.”
4
Anh ta nắm tay dắt tôi đến một phòng khám gần khu chung cư, đến lúc tôi bị ấn ngồi xuống ghế thì đầu óc vẫn còn mơ mơ hồ hồ.
Mãi đến khi cảm thấy xương quai xanh mát lạnh, tôi mới giật mình bừng tỉnh.
“Anh định làm gì?!”
Anh ta trợn mắt, chẳng buồn nói nhiều, nhét cây nhiệt kế vào tay tôi.
“Tự kẹp lấy đi, kẹp dưới nách, năm phút sau gọi tôi.”
Tôi làm theo như cái máy, đặt nhiệt kế vào chỗ anh ta bảo, có lẽ vì thần kinh căng thẳng suốt từ nãy đến giờ cuối cùng cũng được thả lỏng, toàn thân tôi bắt đầu run nhẹ.
Nước mắt cũng bất ngờ tuôn rơi, không thể kìm lại.
Hình ảnh từng kỷ niệm giữa tôi và Trần Vân Tường hiện lên như cuốn phim chiếu lại trong đầu.
Tôi không thể chịu đựng được nữa, bật khóc nức nở.
Tôi nhớ hôm qua bố mẹ còn gọi điện, giọng rất phấn khởi bảo đã bắt đầu chuẩn bị mọi thứ cho đám cưới giữa tôi và Trần Vân Tường.
Lúc đầu bố tôi không ưa gì anh ta, cảm thấy anh ta không thật lòng, nhưng vì tôi một mực muốn bên anh ta, bố mẹ đành bất đắc dĩ chấp nhận.
Giờ đám cưới chắc chắn không thể diễn ra được nữa, nhưng tôi thật sự không biết phải mở lời với họ thế nào.
Tôi không sợ họ trách mắng, chỉ sợ họ thất vọng vì tôi.
Tôi lại nghĩ, người vui mừng nhất khi đám cưới bị hủy, chắc chắn là mẹ Trần Vân Tường.
Từ đầu bà ta đã không vừa mắt tôi.
Nếu không phải vì bà nội anh ta kiên quyết chọn tôi làm cháu dâu, thì chắc chẳng có cái gọi là lễ đính hôn kia.
Còn Trần Vân Tường… tôi thật sự không hiểu nổi, tại sao một con người lại có thể giả tạo đến mức như vậy?
Đột nhiên, cánh cửa bị đẩy ra.
“Không phải bảo năm phút sau gọi tôi à? Sao lại—”
Thấy là Tống Xuyên, tôi lập tức quay mặt đi, luống cuống lau nước mắt.
Anh ta thở dài một tiếng, bước đến trước mặt tôi, đưa tay ra.
“Đưa nhiệt kế cho tôi.”