Đêm tân hôn.
Lục Tiêu nói muốn ta thủ tiết cả đời.
Ta thở phào nhẹ nhõm, mặt không cảm xúc vén khăn trùm đầu, đi rửa mặt.
Khi trở về.
Hắn toàn thân chỉ còn lại một chiếc trung khố.
Lơ lửng trên cơ bụng rắn chắc như sắp rơi xuống bất cứ lúc nào.
Ta đi thẳng qua, mắt không liếc ngang.
“Nào, uống rượu hợp cẩn, coi như giao phó xong chuyện rồi.”
Hắn đưa rượu lên ngửi.
Nhíu mày nói: “Cứ thế mà uống à? Nàng không định bỏ thêm gì vào sao?”
1
Đêm tân hôn.
Ta đói đến mức bụng réo vang, đành lén lút mò xuống nhà bếp tìm chút gì ăn lót dạ.
Vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa Lục Tiêu và bằng hữu.
“Lục huynh phúc khí thật, vừa mới hồi kinh từ biên cương đã cưới được tân nương, khiến huynh đệ chúng ta hâm mộ không thôi.”
Lục Tiêu hừ lạnh một tiếng: “Phúc khí gì chứ? Chỉ là một nha đầu thôn dã!”
“Nương ân báo ơn, mặt dày vô sỉ, qua đêm nay rồi, ta nhất định sẽ cho nàng ta biết thế nào là sống không được, chết cũng không xong!”
Lời vừa dứt.
Đám huynh đệ đồng loạt hò reo, tán thưởng hắn là hán tử cứng cỏi.
Nhưng cũng có vài giọng nói khác vang lên.
“Nghe đâu nha đầu thôn dã ấy dung mạo không tệ, không biết huynh có cầm lòng nổi không?”
“Đúng thế, những nữ tử xuất thân nhỏ bé thường nhiều thủ đoạn, ai biết nàng ta sẽ bày trò gì để giữ sủng ái?
“Lỡ như thừa dịp huynh không phòng bị mà hạ dược, gạo nấu thành cơm rồi, lúc ấy có miệng cũng khó mà giải thích rõ.”
Lục Tiêu nghe xong liền ném bát rượu lên bàn.
Sắc mặt tràn đầy khinh miệt.
“Ta đây mỹ nhân nào chưa từng thấy, sao có thể vì dung nhan mà mê muội?”
“Nàng dám dùng mỹ nhân kế, ta sẽ rạch nát mặt nàng.”
“Nếu dám leo lên giường, ta chặt gãy tay chân.”
“Đã dám gả vào cửa thì phải biết hậu quả!”
“Lục huynh oai phong!”
“Ta sớm đã ngứa mắt mấy kẻ vừa cưới thê đã ngoan ngoãn nghe lời rồi, phải như Lục huynh đây mới thật là hán tử máu nóng sắt đá!”
Cách một vách tường.
Ta nghe mà mồ hôi lạnh ướt lưng áo.
Trước khi gả vào Lục gia, ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng ngày tháng sẽ chẳng dễ gì.
Nhưng không ngờ Lục Tiêu lại thật sự là loại người hung hăng vô lối như lời đồn.
Hắn thân hình vạm vỡ như núi.
Nếu thật sự ra tay,
Ta e mình không phải đối thủ.
Nghĩ đến đó, chiếc bánh bao trong miệng bỗng trở nên vô cùng khó nuốt.
2
“Rầm” một tiếng.
Cửa phòng bị người đạp mạnh mở toang.
Lục Tiêu loạng choạng bước vào.
Bực dọc "chậc" một tiếng.
“Ngươi ngồi yên thật đấy, không lẽ mong ta tới vén khăn trùm đầu cho?”
“Nói trước cho rõ, ngươi cứu là cứu phụ thân ta, chứ chẳng phải ta, đừng mong ta sẽ thương hương tiếc ngọc!”
“Sau này mỗi người một ngả, lão tử cũng sẽ không đụng vào ngươi, ngươi cứ chuẩn bị sống cảnh quả phụ cả đời đi!”
Nghe xong mấy lời đó.
Ta trái lại nhẹ nhõm thở phào.
Lặng lẽ đem con dao găm giấu trong tay áo trả về chỗ cũ.
Tự mình tháo khăn trùm đầu.
Thành khẩn nói: “Tướng quân yên tâm, tất cả theo lời tướng quân.”
Lục Tiêu ngẩng đầu, không thèm liếc mắt.
Thô lỗ nói: “Nói nghe hay lắm, ai biết ngươi có thật lòng…”
Ta sớm đã hiểu thân ở dưới mái hiên, khó mà không cúi đầu.
Cũng biết rõ hắn chướng mắt ta.
Đã chuẩn bị tinh thần bị sỉ vả.
Nhưng khi ánh mắt ta chạm phải ánh mắt Lục Tiêu.
Lời hắn lập tức nghẹn nơi cổ họng.
Cả người như hóa đá, đứng sững bất động.
Thời gian chầm chậm trôi.
Một hồi lâu sau.
Ta nghiêng đầu.
Thăm dò gọi một tiếng: “Tướng quân?”
Ngay giây sau.
Lục Tiêu bất ngờ giơ tay.
Ta cứ ngỡ hắn nổi giận định đánh ta.
Hoảng sợ rụt cổ lại.
Nào ngờ hắn lúng túng chỉnh lại phát quan.
Sau đó chùi sạch vết rượu vấy trên cổ áo.
Thả tay áo vừa xắn lên xuống.