5
Hôm sau.
Ta tưởng với tình hình tối qua, Lục Tiêu thể nào cũng tránh ta như tránh ôn dịch, muốn gặp mặt chỉ e còn khó hơn lên trời.
Ai ngờ vừa ngồi dậy, liền thấy hắn mình trần luyện kiếm ngoài cửa sổ.
Chiếc khố kéo rất thấp, đường ranh cơ bụng hiện ra mơ hồ.
Ta ngây ra nhìn một lát, sợ bị phát hiện, bèn che mặt nóng bừng, lặng lẽ bỏ đi.
Cùng lúc ấy, bằng hữu của Lục Tiêu tới.
Vừa trông thấy hắn, ai nấy đều sững sờ há hốc miệng.
“Lục huynh, sáng sớm thế này mà huynh trần như nhộng làm gì thế?”
“Chậc, ta bỗng nhớ huynh Phó lúc theo đuổi thê tử, ngày nào cũng bày trò mê hoặc.”
“Không chỉ cởi trần luyện kiếm, có lần còn bảo ta vẩy nước lên người, nói ướt át mới đủ dụ người, thật đúng là chẳng biết xấu hổ!”
“Đúng đấy, huynh đệ kiểu gì không biết!”
Cả đám buông lời giễu cợt, sau đó đồng loạt nheo mắt nhìn hắn.
“Lục huynh, đừng nói huynh cũng hóa thành cái dạng đó rồi nhé?”
Sắc mặt Lục Tiêu cứng đờ.
Lúng túng vơ áo mặc vào.
“Sao có thể có chuyện ta quyến rũ nàng ta? Thật là nực cười!”
“Các ngươi chẳng phải nói muốn đến hí lâu sao? Chúng ta đi ngay đi, hứ, ai rảnh mà quan tâm tới nàng ta chứ!”
Trên đường đến hí lâu, mọi người gặp lại Phó Tự đã lâu không thấy mặt.
Ai nấy ùa lên trêu chọc.
“Chà, ban ngày ban mặt lại gặp được huynh, thật đúng là thấy quỷ! Hôm nay không theo sau thê tử à?”
Phó Tự gật đầu nhẹ.
“Nàng muốn ăn bánh quế hoa, ta tới mua trước để nàng dậy là có thể ăn nóng.”
Lời vừa dứt.
Cả đám hú hét như bị đâm.
“Phó huynh ơi là Phó huynh, huynh nhìn lại mình đi, một nam nhi hảo hán mà cứ lép vế trước nữ nhân, tiếp tục thế thì chẳng mấy chốc nàng ta cưỡi lên đầu huynh mất!”
Phó Tự bị trêu cũng không tức giận.
Ngược lại khóe mắt còn lộ ý cười.
“Cưới thê tử là để yêu thương, nàng muốn cưỡi chỗ nào cũng được.”
“Nói chứ Lục huynh, tân hôn mà sáng ra không đi kính trà cho mẫu thân sao?”
Vừa nhắc đến vị kế mẫu trong phủ, sắc mặt Lục Tiêu lập tức sa sầm.
“Kính trà cái rắm! Bà ta xứng à?”
“Muốn uống trà của ta, đợi kiếp sau đi!”
Phó Tự nhìn hắn, khẽ thở dài.
“Chỉ tiếc cho tân nương, nghe bảo kế mẫu huynh vốn giỏi hành hạ người, chẳng biết nàng có chịu đựng được không.”
6
Mọi người càng đi càng xa, vẫn còn bàn luận về chuyện vừa nãy.
“Phó huynh thật thú vị, lại đi xót thay cho tân nương nhà huynh.”
“Phải đấy, hành hạ thì cứ hành hạ, xưa nay mẹ chồng dạy dỗ con dâu là chuyện thường tình, như vậy chẳng phải đỡ phiền cho huynh rồi sao, nhỡ đâu dọa nàng bỏ chạy, càng tiện!”
Nghe vậy, lòng vốn đã trống trải của Lục Tiêu như bị chọc trúng, bất giác quay ngoắt lại.
Sắc mặt cứng ngắc, nói như chống chế: “Cái đó... ta đột nhiên nhớ ra có việc, hôm nay không đi hí lâu nữa.”
Dứt lời.
Hắn quay người sải bước trở về hướng phủ Tướng quân.
Đi ngang qua quầy bánh quế hoa ban nãy, nghĩ đến chuyện vừa rồi, hắn không nhịn được lầm bầm: “Có gì mà ngon dữ vậy? Còn đòi ăn nóng từ sáng sớm, đúng là kiểu cách.”
Nói rồi, hắn bỗng dừng bước.
“Này, chưởng quầy, gói cho ta một phần luôn!”
Mua xong.
Hắn nhét gói bánh vào ngực áo, ra sức giữ chặt như sợ bay mất.
7
“Choang” - Ta làm vỡ chén trà thứ ba trong buổi sáng nay.
“Mẫu thân, trà này thật sự quá nóng...”
“Vô lễ! Chủ mẫu gọi ngươi kính trà, ngươi còn lần lữa gì nữa, còn không mau quỳ xuống!”
Nhìn quanh căn phòng đầy người.
Ta đành cắn răng quỳ xuống lần nữa.
Những ngón tay đã phồng rộp cầm lấy chén trà sôi sục, đưa lên trước mặt Lục phu nhân.
Thế nhưng bà ta vẫn như trước, chỉ cúi đầu đọc sách, không hề đưa tay nhận lấy.
Ta biết bà và Lục Tiêu quan hệ chẳng tốt đẹp gì.
Đối xử với ta như vậy, một phần vì nuốt không trôi cơn tức, một phần là để ta nếm mùi lập uy.
Ta tuy không cam lòng, nhưng nào dám kháng mệnh.
Ngay lúc ta sắp không cầm nổi nữa, chiếc chén thứ tư gần như rơi khỏi tay - một chiếc ghế đột ngột bay vèo tới từ cửa, đập thẳng vào mặt Lục phu nhân.
“Thật nực cười! Một ả nha hoàn trèo lên giường mà cũng muốn tác oai tác quái trong phủ Tướng quân?”
“Kính trà cái đầu bà! Bà xứng sao?”
“Muốn uống thì uống, không uống thì cút!”
Lục phu nhân bị đánh văng ra đất.
Mặt mũi bê bết máu.
Cả phòng náo loạn.
“Trời ơi là trời! Dù gì ta cũng là mẫu thân danh chính ngôn thuận của ngươi, sao ngươi có thể đối xử với ta như vậy!”