15
Thấy Lục Tiêu bước vào, ta giơ chén rượu trong tay lên, khẽ hỏi: “Phu quân, chàng có muốn uống một chút không?”
Lục Tiêu mặt không biểu cảm, ngồi xuống bên cạnh ta.
“Sao đột nhiên lại uống rượu?”
Ta cười ngượng ngùng, rồi khẽ dịch người sát về phía hắn.
“Thiếp có hơi sợ... nên uống chút rượu lấy can đảm.”
Nghĩ đến chuyện sắp xảy ra, ánh mắt Lục Tiêu nhìn ta dần trở nên nóng rực.
Nhưng khi mở miệng, vẫn giữ nguyên giọng điệu chua ngoa: “Sợ đến mức ấy? Nhỏ gan như thế, chẳng lẽ ngươi bị doạ mà lớn lên sao?”
Ta không đáp lại lời trêu chọc của hắn.
Chỉ tự mình tiếp tục nhấp rượu.
Nhưng rượu này thực sự cay nồng, ta đành nhăn mặt, nhấp từng ngụm nhỏ một.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua.
Khi ta vừa nhấp đến ngụm thứ ba.
Lục Tiêu bất ngờ đứng bật dậy.
Giọng khàn khàn, mang theo chút gắt gỏng: “Đủ rồi!”
Dứt lời.
Hắn giật lấy chén rượu trong tay ta, ngửa đầu cạn sạch.
Ngay sau đó.
Hắn đưa tay áp lên sau gáy ta, cúi người xuống gần.
Rồi cắn lấy đôi môi ta.
Ta không rõ bản thân bị Lục Tiêu bế lên bằng cách nào.
Khi kịp phản ứng lại, người đã bị hắn ném thẳng lên giường.
Hắn đè lên ta như một ngọn núi.
Không theo trật tự gì, cứ thế gặm loạn.
Trong đôi mắt đỏ ngầu kia tràn đầy dục niệm, tựa như một con dã thú phát cuồng.
Chiếc giường gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt không ngừng.
Ta cũng không phản kháng.
Mặc cho hắn thô bạo kéo đứt thắt lưng áo.
Nhưng ngay khoảnh khắc bàn tay hắn vừa trượt vào dưới lớp y phục, thân mình hắn đột ngột khựng lại.
Ngay sau đó.
Toàn thân Lục Tiêu mềm nhũn, ngã nhào xuống người ta.
Ta thu lại vẻ ngượng ngùng trên mặt.
Dốc sức đẩy hắn ra.
Thò tay lấy lệnh bài nơi thắt lưng hắn.
16
Ta đã điều tra từ trước.
Ngục Thừa chỉ nhận lệnh bài, chẳng cần biết người là ai.
Ta cải trang nam nhân, mang theo lệnh bài của Lục Tiêu, thuận lợi tiến vào ngục Thừa.
Lục soát hồi lâu, cuối cùng tìm thấy nghĩa huynh nơi cuối hành lang.
“Khụ khụ, Hách Vân Đình, ngươi lại đây.”
Người trong ngục ngẩng đầu lên.
Tóc tai rối bời che gần hết khuôn mặt.
“Đừng phí sức vô ích nữa.”
“Ta đã nói không phải ta làm, thì chính là không phải.”
“Các ngươi có giết ta cũng vô ích!”
Thấy huynh chưa nhận ra ta.
Ta tiến sát vài bước, khẽ nói: “Nghĩa huynh, là muội.”
Hách Vân Đình khựng lại.
Lập tức hất tóc, sải bước tới trước mặt ta.
“Hoắc Hoắc! Muội sao lại vào được đây?”
Ta vội giơ tay ra dấu im lặng.
Ra hiệu cho lính gác mở khóa xiềng.
“Trói hắn lại, áp giải ra ngoài!”
Mượn danh nghĩa thẩm vấn riêng, ta đưa huynh rời khỏi đại lao.
Vừa ra khỏi cổng thành, ta vội vàng cởi trói.
“Nghĩa huynh, huynh mau đi đi!”
“Đây là bạc, huynh giữ lấy, ngàn vạn lần đừng quay đầu lại!”
Nhưng huynh lại siết chặt lấy tay ta.
“Không được! Đã đi thì cùng đi!”
Ta sốt ruột tới mức mồ hôi túa ra.
“Huynh đừng nói nữa!”
“Thuốc mê không biết kéo dài được bao lâu.”
“Nếu Lục Tiêu đuổi kịp, chúng ta sẽ không thoát được!”
“Lục Tiêu là kẻ tâm ngoan thủ lạt, nếu muội ở lại, chắc chắn sẽ mất mạng.”
“Khi xưa kết nghĩa, ta đã thề: Chỉ cần còn một hơi thở, tuyệt đối không để các muội chịu ủy khuất.”
“Nếu vì ta mà hại muội mất mạng, ta còn mặt mũi nào sống trên đời nữa?”
Thấy nghĩa huynh đỏ mắt.
Ta cũng bật khóc nức nở.
“Được! Vậy cùng đi!”
Thế nhưng - Lời vừa dứt, một giọng nói lãnh đạm đột nhiên vang lên bên tai: “Đi? Phu nhân muốn đi đâu vậy?”
17
Gần như trong chớp mắt, chúng ta bị bao vây tứ phía.
Lục Tiêu từ giữa đám người bước ra.
Lạnh lùng nhìn ta chằm chằm.
Ánh mắt ấy khiến toàn thân ta lạnh buốt.
Rõ ràng ta đã bỏ thuốc mê cực mạnh vào rượu.
Tuy không chí mạng, nhưng đủ khiến hắn mê man hai canh giờ.
Sợ hắn nghi ngờ, ta còn cố tình uống một ngụm.
Chỉ là - ta đã uống thuốc giải từ trước.
Hắn… sao lại tỉnh?
Dường như nhìn thấu nghi vấn trong lòng ta, Lục Tiêu khẽ cười, chậm rãi nói: “Nếu đến chút trò vặt này mà ta còn nhìn không ra, thì đã chết tám trăm lần rồi.”