10.
Không còn thời gian cho ta do dự nữa.
Ta kéo chặt áo choàng, quay người rẽ sang bên phải.
Trời đã sập tối.
Kinh thành trong giờ giới nghiêm, đường phố vắng lặng như tờ.
Chỉ có tiếng chân vội vã của ta, hòa cùng nhịp tim dồn dập, xé toạc màn tĩnh mịch.
Từ xa, tiếng vó ngựa và tiếng ồn ào vọng tới.
Bọn chúng đuổi đến rồi.
Ta lao nhanh hơn, hơi thở rát bỏng trong cổ họng, như lửa đốt, như rượu mạnh.
Thiêu đốt từng tấc ruột gan.
Cuối con phố, ánh lửa đuốc bùng sáng, bọn chúng sắp ập tới nơi.
Ta lao thẳng đến cổng lớn phủ Trương gia, đập mạnh cánh cửa:
“Trương đại nhân! Con là con gái của Lăng Thanh Tùng, xin ngài cứu con!”
“Xin ngài…”
Những lời cầu khẩn còn chưa kịp thoát ra, một chiếc roi dài từ phía sau quấn chặt lấy eo ta.
Ta bị giật bổng lên không.
Khi rơi xuống, đã ở trên lưng ngựa.
Người đàn ông đến cứu một tay ôm eo ta từ phía sau, một tay nắm cương, điều khiển con ngựa lao vun vút trên con đường dài.
Hắn bịt kín mặt, phía sau còn có vài tùy tùng võ nghệ cao cường đi kèm.
Nhưng – quân truy đuổi quá đông, hơn nữa trang bị tinh nhuệ.
“Vút! Vút!”
Hàng trăm mũi tên phóng tới.
Đám tùy tùng quay đầu nghênh chiến, gào lên:
“Chủ tử, đi trước!”
Mưa tên dày đặc như lưới.
Cơ thể người ôm ta chấn động dữ dội.
Ta quay đầu nhìn, nhưng hắn lập tức đè chặt đầu ta xuống, nghiến răng quát khẽ:
“Giờ mà thò đầu ra, ngươi muốn chết sao?”
Sau lưng, lửa bùng ngập trời.
Là Trương gia.
Bị bọn chúng đốt sạch.
Truy binh vẫn bám riết không buông.
Chúng ta đã đến tận vách núi – phía trước không lối, phía sau chẳng đường quay.
Người đàn ông áo đen ôm lấy ta, lật mình xuống ngựa, rồi nhìn xuống vực sâu hun hút.
“Ba…”
Tiếng đếm “hai” và “một” không kịp thốt ra.
Hắn ôm chặt ta, nhảy thẳng xuống.
Giữa không trung, hắn xoay người.
Bên dưới vách đá – là nước.
Hắn dùng chính lưng mình đỡ lấy lực va chạm kinh hoàng, ngất lịm đi ngay lập tức.
Dẫu vậy, cú đập mạnh xuống nước vẫn khiến ta choáng váng, suýt thì mất ý thức.
Ta cố kìm cơn buồn nôn và cơn quay cuồng, gắng kéo hắn lên bờ.
Dưới ánh trăng mờ, ta mới phát hiện trên lưng hắn đã cắm một mũi tên lông.
Chắc hẳn lúc ở cổng Trương phủ hắn đã bị bắn trúng, vậy mà vẫn gắng sức cho đến tận lúc lao xuống vực.
Bàn tay ta run rẩy khi tháo mặt nạ của hắn ra.
Quả nhiên là hắn.
Nghiêm Thanh Yến!
Đêm tối, không thể đốt lửa – sợ kinh động truy binh.
Bà bà từng dạy ta vài ngón y thuật cứu mạng.
May thay, mũi tên ghim hơi lệch, không trúng chỗ chí mạng.
Hắn mặt mày trắng bệch, toàn thân run rẩy.
Ta cởi bỏ lớp áo ướt sũng trên người hắn, treo lên cành cây cho ráo, rồi nhờ ánh trăng tìm mấy loại thảo dược cầm máu, nhai nát đắp lên vết thương.
Máu đã cầm được, nhưng tay chân hắn vẫn lạnh băng, người co giật từng chặp.
Ta không kịp bận tâm chuyện nam nữ kiêng kị, chỉ ôm hắn vào lòng, dùng hơi ấm của mình để sưởi cho hắn.
Nếu hắn chết ở đây, chết ngay trong vòng tay ta…
Ta không biết làm sao để trả nổi ân tình này.
Đó là một đêm dài dằng dặc.
Ta không đếm nổi bao lần áp tay lên ngực hắn, thử xem hắn còn nhịp tim không.
Khi trời hửng sáng, ta mệt mỏi đến nỗi mí mắt nặng trĩu, sắp thiếp đi, thì hắn mở mắt.
Vừa thấy chúng ta đang ôm sát vào nhau, hắn lập tức đẩy ta ra, quát:
“Ngươi đã làm gì ta?”
Ta điềm tĩnh đáp:
“Là biện pháp quyền nghi để cứu mạng ngài. Nơi đây chỉ có ta và ngài, sẽ không ai biết chuyện này.”
Hắn sững người:
“Không ai biết… thì có thể coi như chưa từng xảy ra sao?”
“Chúng ta… chúng ta gần gũi như vậy, chẳng khác nào… chẳng khác nào…”
Ta nhìn thẳng vào hắn, hỏi ngược lại:
“Chẳng khác nào cái gì? Điện hạ để tâm đến vậy, chẳng lẽ đến tuổi cập quan rồi mà còn chưa từng gần gũi nữ nhân?”
Sắc trắng nơi gò má hắn thoáng nhiễm hồng:
“Sao có thể.”
“Ta đường đường thân phận này, đếm không xuể những nha hoàn sưởi giường.”
Có vẻ hắn không muốn dây dưa thêm ở chủ đề này, nên đổi giọng, lạnh lùng:
“Ngươi có biết không – đêm qua ngươi đã rơi vào bẫy.”
“Chính vì sự ngu dại của ngươi, mà bằng hữu của phụ thân ngươi – cả nhà – đã bị tru di.”
“Hắn không phải!”
Nghiêm Thanh Yến sững người, ánh mắt thoáng dao động.
Ta nhấn mạnh lại, từng chữ một như dao khắc:
“Hắn không phải bằng hữu của phụ thân.”
“Ta đã đoán ra, chuyện ngày hôm qua chỉ là một chuỗi mắt xích trong một bàn cờ.”
Kẻ nắm quân không phải Hạ phu nhân.
Hạ Diễn Chương mới chính là người kéo dây.
Thủ đoạn lợi hại nhất của ông – chính là mượn dao giết người.
Ông hẳn đã quy phục Nghiêm Lâu, hoặc chí ít cũng bị uy hiếp đến phải cúi đầu.
Nếu ngày hôm qua ta chết trong phủ Nghiêm,– ông ta có thể lập tức phủi sạch mọi liên quan.
Là người của Nghiêm gia đã giết ta – một manh mối quan trọng.
Ông ta sẽ không bị nghi ngờ.