1
Toàn thân tôi lạnh toát, tay run đến mức suýt không giữ nổi vô lăng.
Tôi và Tân Chí Viễn là bạn học đại học, yêu nhau từ năm 21 tuổi, cưới nhau lúc 26 tuổi. Tính đến nay đã 8 năm bên nhau, 3 năm là vợ chồng. Chúng tôi từng yêu thương nhau thật lòng, đồng điệu tâm hồn… Vậy mà anh ta lại làm ra chuyện như ‘thế này?
Huống hồ, tôi vừa mới man/g tha/i đứa con của anh ta. Tuần trước còn là anh đích thân đưa tôi đi khá/m tha/i.
Tân Chí Viễn nằm trên giường bệnh, mặt trắng bệch. Thấy tôi bước vào, sắc mặt anh ta càng tái nhợt hơn. Tôi đảo mắt nhìn quanh phòng, ngoài bác sĩ và y tá thì chẳng thấy người phụ nữ khả nghi nào.
“Tóm lại là sao đây? Anh nói đi công tác cơ mà?” Tôi vội vàng hỏi, trong lòng vẫn còn vớt vát chút hy vọng rằng anh ta sẽ cho tôi một lời giải thích hợp tình hợp lý.
“Em ký tên trước đi, lát nữa anh giải thích kỹ cho.” Tân Chí Viễn tránh ánh mắt tôi, có phần chột dạ quay sang nhìn y tá.
Y tá đưa tôi giấy báo phẫ//u thuậ//t — Tân Chí Viễn bị rách cơ chân và bụng do vận động cường độ cao, cần phẫ//u thuậ//t ngay lập tức.
Trong lúc anh ta vào phòng m//ổ, tôi đi hỏi bện/h việ/n cho rõ ràng — xe cấ/p cứ/u đã đưa anh ta từ một khách sạn bốn sao về đây.
Tôi gọi điện đến khách sạn để xác minh.
Câu trả lời từ khách sạn khiến toàn bộ hy vọng cuối cùng của tôi sụp đổ: tối qua, Tân Chí Viễn đã thuê phòng với một người phụ nữ. Chính người phụ nữ đó gọi cấp cứu đưa anh ta vào viện.
Cảm giác như có con dao vô hình đang cào cấu lục phủ ngũ tạng. Tôi chỉ có thể hít thở thật sâu để giảm bớt cơn đau nhói buốt tận tim gan.
Tôi siết chặt điện thoại trong tay — như thể đó là cái cổ của Tân Chí Viễn. Ước gì thật sự là vậy!
Tôi gọi lại cho khách sạn, yêu cầu cung cấp thông tin người phụ nữ kia.
Nhân viên từ chối, nói họ không thể tiết lộ thông tin khách hàng, muốn biết ai thì phải tự đi mà hỏi Tân Chí Viễn.
Khi anh ta ra khỏi phòng m//ổ, tôi đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại.
Y tá sắp xếp xong xuôi rồi rời khỏi phòng. Tôi giúp anh ta đắp chăn ngay ngắn, nhẹ nhàng hỏi:
“Cô ta là ai? Hai người đã qua lại bao lâu rồi?”
Tân Chí Viễn không dám nhìn tôi, cúi đầu im lặng. Mãi một lúc sau mới rặn ra được một câu:
“Anh xin lỗi.”
Xin lỗi? Một câu “xin lỗi” có thể xóa được hết tổn thương sao? Cho dù anh ta có nói mười vạn lần cũng chẳng thể bù đắp được.
“Tôi hỏi lại: Cô ta là ai? Hai người quen nhau bao lâu rồi?” Tôi tiếp tục truy vấn. Phải là một mỹ nữ cỡ nào mới khiến anh ta sẵn sàng phản bội tám năm tình nghĩa? Thậm chí còn “vận động” đến mức rách cả cơ?
Nhưng anh ta kiên quyết không nói. Không thừa nhận, không tiết lộ tên tuổi người đàn bà kia.
Tôi bật cười.
Ai nói ngoạ//i tìn//h là không có thật tâm? Nhìn xem — không phải yêu thật sao? Không phải vì muốn bảo vệ cô ta mới nhất định không hé miệng sao?
Thế còn tôi thì là cái gì?
Sợ tôi tìm đến tận nơi? Sợ tôi đán/h ghe/n, tạt a//x/it vào mặt cô ta?
Anh ta cũng quá xem thường tôi rồi.
“Tôi muốn ly hôn.” Tôi đặt tay lên bụng, bình tĩnh nói:
“Tân Chí Viễn, đợi anh xuất viện, chúng ta đến cục dân chính.”
Tân Chí Viễn thề thốt, nói đó chỉ là một phút hồ đồ. Anh ta cầu xin tôi tha thứ, bảo rằng con chúng tôi không thể thiếu cha, van xin tôi nghĩ đến đứa trẻ. Anh nói chuyện với người phụ nữ kia chỉ là chơi bời qua đường, đây là lần đầu, ai ngờ lại xui xẻo bị tôi bắt tại trận.
Đáng tiếc thay — anh ta nhắc đến con. Chính điều đó phá vỡ bức tường lý trí tôi cố xây suốt từ đêm qua.
“Tôi sẽ ph//á tha//i! Tôi không thể để con tôi sinh ra mà có một người cha tồi tệ như vậy! Tân Chí Viễn, tôi nói cho anh biết: ly hôn! Nhất định phải ly hôn! Tôi sẽ không tha thứ cho anh! Không bao giờ!”
Tôi gào lên, đến mức y tá phải đuổi tôi ra ngoài vì gây náo loạn.
Tôi ngồi trước tòa nhà bện/h việ/n rất lâu, đến khi tâm trí tê dại mới lảo đảo lái xe về nhà.
Lúc này tôi không còn thấy đau nữa. Gió đêm mùa đông như rút sạch nhiệt độ và cảm xúc trong người tôi.
Về đến nhà, tôi bắt đầu kiểm kê tài sản.
Căn nhà tuy mua sau khi kết hôn, nhưng 3 triệu tiền đặt cọc, nhà tôi bỏ ra 2.8 triệu, anh ta chỉ bỏ có 200 nghìn, chưa tới 1/10. Bây giờ nhà tăng giá lên hơn 5 triệu, tôi sẵn sàng chia cho anh ta 1/10 — tính theo thị giá, vậy là hợp lý.
Xe là của hồi môn, tất nhiên thuộc về tôi.
Tiền tiết kiệm thì chưa tới 300 nghìn. Mà gia đình Tân Chí Viễn là cái hố không đáy — hôm nay mẹ chồng m//ổ tim, mai em trai anh ta mở tiệm. Trước sau không biết tôi đã bỏ vào bao nhiêu tiền rồi!
Tôi tính từng khoản một, càng tính càng choáng váng — như thể vừa tỉnh mộng.
Lấy Tân Chí Viễn, tôi lỗ to rồi.
Lúc cưới anh ta, họ hàng nhà tôi còn đùa rằng Tân Chí Viễn đúng là vớ được bảo vật. Tôi — con gái duy nhất của gia đình thành phố lớn — lại đi lấy một sinh viên từ vùng núi hẻo lánh ra. Quả thật là quá rẻ cho anh ta.
Tiếc là khi ấy tôi chỉ biết yêu là đủ. Tôi thấy anh ta thông minh, chăm chỉ, tương lai sáng lạn, lại chu đáo với tôi.
Tôi tưởng chúng tôi là trời sinh một cặp, yêu nhau khắc cốt ghi tâm.