2
Ảnh chụp đơn, ảnh đôi — trong từng bức ảnh đều có sự xuất hiện của một người phụ nữ lạ.
Mắt to, mũi cao, lông mày lá liễu, cằm nhọn — đủ cả “combo hotgirl mạng”.
Tiểu tam này, đúng là xinh hơn tôi.
Ghen tuông như con rắn độ//c, len lỏi cắn vào tim tôi. Tôi dán mắt vào khuôn mặt cô ta, càng nhìn càng thấy bất an.
Gương mặt này… giống quá.
Mặc dù đôi mắt to hơn, sống mũi cao hơn, nhưng khuôn mặt hình thoi, và khóe môi hơi trễ xuống tạo cảm giác chua ngoa, gần như y chang khuôn mặt trong ký ức của tôi.
Là cô ta sao? Mười năm trôi qua rồi, ác quỷ đó lại muốn quay lại phá nát cuộc đời tôi một lần nữa sao?
Tôi thở dốc, tay run rẩy lục lại tin nhắn trong điện thoại, cố tìm cho được tên cô ta.
Trong trí nhớ của tôi, ác quỷ đó mang một cái họ rất hiếm — họ Sở.
Tôi muốn biết, người phụ nữ này, có phải cũng họ Sở không… có phải tên là Sở Phán Phán?
Danh bạ điện thoại không có ai họ Sở, cũng không có ai tên Phán Phán; trong ghi chú, trong các thư mục cũng không tìm được thông tin gì liên quan. Ngoài mấy tấm ảnh ra, tôi chẳng có thêm manh mối nào.
Tôi run run gửi ảnh người phụ nữ đó cho anh họ — một “cao thủ” trên mạng, từng giúp công an phá nhiều vụ án truy vết. Tôi nhờ anh tra giúp xem cô ta là ai.
Chắc anh họ đã quên cái tên “Sở Phán Phán” từ lâu rồi. Nhưng tôi thì chưa từng quên. Sẽ không bao giờ quên.
Người phụ nữ mang tên Sở Phán Phán — con quỷ đó — đã để lại trong tôi một vết sẹo, một vết sẹo đỏ thẫm, dữ tợn, cả đời này không mờ đi, không bao giờ lành.
Cả ngày hôm đó tôi đứng ngồi không yên. Giống như một con thú bị nhốt trong lồng, tôi đi tới đi lui khắp nhà, đến uống nước cũng không ngồi yên được.
Dây thần kinh của tôi căng như một sợi chỉ, chỉ chực đứt tung.
Tối muộn, anh họ mới liên lạc. Anh gửi cho tôi một tin nhắn WeChat: tên tuổi, số CMND, nơi làm việc, địa chỉ hiện tại của người phụ nữ đó, cùng hàng loạt tài khoản mạng xã hội cô ta đang dùng.
“Em tra cô ta làm gì thế?” – anh hỏi.
Anh quả nhiên không còn nhớ. Tôi nói dối, bảo rằng cô ta từng làm trung gian mua hộ lừa tôi một khoản tiền, giờ tôi muốn đòi lại.
Tôi không muốn anh dính vào chuyện này. Chỉ cần nhìn thấy ba chữ “Sở Phán Phán” hiện trên màn hình WeChat, xác nhận con giáp thứ mười ba kia chính là con qu//ỷ năm xưa, tôi đã hạ quyết tâm. Món nợ mười năm trước, tôi phải đòi. Công lý năm đó không có ai thực thi, lần này sẽ do chính tay tôi.
Tôi muốn cô ta phải chế//t.
Những giọt má//u năm xưa không thể đổ uổng. Những ngày tháng sống không bằng chế//t, mọi nỗi đau, nỗi nhục, đều phải được đáp trả! Ai cũng phải trả giá cho hành động của mình, không ai là ngoại lệ. Nếu ông trời không có mắt, thì tôi sẽ thay trời hành đạo!
Tôi cố gắng bình tĩnh, cẩn thận nghiên cứu từng tấm ảnh, lần theo dấu vết Sở Phán Phán để lại trên mạng, tìm mọi thông tin về cô ta, từ sở thích, thói quen cho đến hành trình di chuyển. Tôi còn lần ra cả tài khoản mạng xã hội của bạn trai cũ, bạn trai cũ hơn nữa của cô ta.
Tôi chưa từng biết, thì ra mình lại có tố chất… thám tử.
Sở Phán Phán trên mạng trông như một người bình lặng, an nhiên. Con quỷ năm xưa, giờ đây ngày nào cũng đăng trên Weibo những câu văn nghệ sầu não kiểu:
“Trong ký ức gió tuyết mịt mùng, tôi lần đường gai góc, còn anh thì ở trang từ nào diễn vai quy y.”
Hay:
“Đôi khi phồn hoa như gấm, chỉ là dấu hiệu của nỗi buồn trong bóng tối mịt mù.”
Kèm theo vài bức ảnh tự chụp 45 độ đã chỉnh filter, khi thì mỉm cười nhàn nhạt, khi thì cụp mắt u buồn. Y như một cốc “trà xanh” thanh khiết, buồn đến mức khiến cả hội phản “văn nghệ giả tạo” trên Douban cũng phải rùng mình, còn Quách Tiểu Tứ nhìn thấy chắc phải quỳ xuống gọi “sư phụ”.
Tôi xem mà buồn nôn.
Theo thông tin anh họ cho, Sở Phán Phán hiện đang làm lễ tân ở một phòng gym. Tôi tra địa chỉ thì thấy phòng gym đó cách công ty Tân Chí Viễn không xa, chắc họ quen nhau ở đó.
Tân Chí Viễn bắt đầu tập gym cách đây hai năm, ảnh chụp chung xuất hiện từ mùa hè năm ngoái. Nghĩa là hai người ít nhất đã qua lại hơn một năm rồi. Ấy thế mà anh ta còn nói với tôi đây là lần đầu lầm lỡ. Hừ.
Hút má//u nhà tôi nuôi cả nhà anh ta, lại còn cắm sừng tôi. Con người có thể vô liêm sỉ đến mức nào cơ chứ!
Trong một tài khoản mạng xã hội khác của Sở Phán Phán, tôi phát hiện cô ta quét mã vào một nhóm WeChat thảo luận mỹ phẩm. Tôi liền mua một SIM mới, lập một WeChat mới để trà trộn vào nhóm đó.
Ảnh đại diện của Sở Phán Phán chính là ảnh cô ta, quá dễ tìm. Tôi chưa vội kết bạn, tôi có cách để cô ta chủ động tìm đến tôi.
Vài ngày sau, Tân Chí Viễn xuất viện về nhà.
Thời gian anh ta nằm viện, anh ta gọi cho tôi liên tục nhưng tôi không nghe. Hôm nay, tôi cố tình nấu một bàn ăn đợi anh ta về.
Thấy mâm cơm, Tân Chí Viễn ngạc nhiên. Anh nhìn tôi rồi nhìn bàn ăn, giọng đầy mừng rỡ:
“Diên Diên, em… em tha thứ cho anh rồi à?”
“Ăn cơm trước đi,” – tôi ra hiệu cho anh đi rửa tay – “Trong bệnh viện ăn uống kham khổ, anh nhìn anh gầy đi kìa.”
Biết anh vừa phẫu thuật xong không thể uống rượu, tôi vẫn mở một chai. Không uống vài ly, tôi không thể nói ra những lời khiến mình buồn nôn ấy.
Tôi cúi đầu gắp thức ăn, Tân Chí Viễn nói gì tôi cũng chỉ ậm ừ.
Rượu ngấm, tôi mượn cơn say mà khóc nức nở. Anh ta thừa cơ ôm tôi, vừa xin lỗi vừa thề thốt: với Sở Phán Phán chỉ là “lầm lỡ”, anh sẽ chia tay cô ta, từ nay không làm gì tổn thương tôi nữa.
Tôi khóc rất lâu, khóc đến đứt gan đứt ruột. Cuối cùng, tôi nói với anh ta: nếu không vì đứa trẻ trong bụng, tôi sẽ không bao giờ tha thứ. Nhưng nếu anh đã hứa dứt khoát với Sở Phán Phán, thì tôi sẽ cho anh một cơ hội.
Tân Chí Viễn vui mừng khôn xiết. Tôi nhìn gương mặt hớn hở của anh ta, trong đầu tính toán thời gian đi bệnh viện ph//á tha//i.
Tôi mới mang thai hơn một tháng, đây là thời điểm thích hợp nhất để làm thủ thuật.
Tôi giả vờ đau bụng đi khám, rồi về nói với Tân Chí Viễn rằng bác sĩ chẩn đoán có dấu hiệu dọa sảy, cần nằm dưỡng thai một tuần.
Tôi bảo anh: “Anh còn đang dưỡng thương, không tiện chăm sóc em, em về nhà bố mẹ một tuần nhé. Anh ở nhà nghỉ ngơi, đừng lo cho em.”