Khi ta mỉm cười chỉ tay về phía Thập Tam Hoàng Thúc – Đoan Vương, mọi người lập tức im bặt.
Ngoại trừ…
[Nàng thực sự chọn ta rồi! Đúng vậy, chính là ta!]
[Tình tiết c/h/ế/t tiệt này cuối cùng cũng thay đổi rồi, thê tử là của ta rồi!]
Tình tiết? Hắn nói đến tình tiết gì vậy? Còn thê tử là có ý gì?
Hoàng đế bỗng lúng túng nhìn vị đệ đệ Cố Nhung Đoan của mình.
Vị đệ đệ đã chừng này tuổi mà vẫn không gần nữ sắc, thực sự khiến hoàng thượng đau đầu.
Thấy Cố Nhung Đoan im lặng, hoàng đế vuốt râu nhìn ta, khuyên nhủ: “Công chúa Hoa Quỳnh, Thập Tam đệ của trẫm năm nay đã hai mươi tám, còn con tuổi vẫn còn nhỏ, hay là đổi…”
“Hoàng huynh.”
Cố Nhung Đoan đứng dậy, vẻ mặt nghiêm nghị, nói: “Nếu công chúa Hoa Quỳnh đã quyết định, vì bang giao hai nước, thần đệ nguyện ý đón công chúa về làm thê.”
Hoàng đế: “?”
Ba vị hoàng tử khốn khổ: “?”
Ta tròn mắt nhìn Cố Nhung Đoan giữ vẻ lạnh lùng, chính khí lẫm liệt.
[Hahahaha! Xem ai dám tranh với ta nào!]
Ta kinh ngạc.
Đúng là nam nhân lớn tuổi thật khó hiểu!
Bỗng nhiên, Tam Hoàng Tử bước lên một bước, vẻ mặt đau khổ, đưa mắt đầy thâm tình nhìn ta rồi cầu xin hoàng đế.
“Phụ hoàng, hoàng thúc, danh tiếng của công chúa Hoa Quỳnh đã vang xa, nhi thần đã ngưỡng mộ từ lâu, xin phụ hoàng tác thành.”
“Hoàng thúc không gần nữ sắc, cưới công chúa Hoa Quỳnh về mà để nàng chịu lạnh nhạt thì e sẽ ảnh hưởng đến bang giao giữa hai nước.”
Nghe câu này, hoàng đế lại nhíu mày sâu hơn, lưỡng lự giữa con trai và đệ đệ.
[Ngưỡng mộ cái gì mà ngưỡng mộ, đúng là tên phản diện mặt dày, giống như bà già uống cháo loãng – vô sỉ và đê tiện! Ngươi chỉ muốn dựa vào thế lực của mẫu quốc công chúa mà cướp ngôi thôi!]
[Thê tử của ta đừng nghe lời hắn! Tên khốn lưng yếu này sẽ khiến nàng thê thảm đấy!]
[Thằng nhãi ranh yếu ớt lắm điều kia, cút ngay cho ta!]
Ta hơi ngạc nhiên, nhìn về phía Cố Nhung Đoan.
Dù có nhiều từ ta nghe không hiểu lắm, nhưng đại ý thì đã nắm được.
Lẽ nào… hắn có thể biết trước tương lai?
“Muội muội Hoa Quỳnh, nếu muội bằng lòng gả cho ta, ta đảm bảo từ nay về sau ta chỉ có mình muội, tuyệt đối không nạp trắc thất.” Tam Hoàng Tử quả quyết thề thốt.