Trước khi chính thức thành hôn với Cố Nhung Đoan, ta tạm thời ở lại trong cung.
Hoàng hậu rất tốt, sắp xếp cho ta ở cung Vĩnh Lạc và còn phái một nhóm thái giám, cung nữ đến hầu hạ.
Trong đó, có một tiểu cung nữ tên là Châu Châu, người của phủ Đoan Vương.
Theo lễ nghi, hôm nay ta phải đến bái kiến Thái hậu.
Vừa đến cổng, ta đã bị chặn đường.
Một thiếu nữ mặc váy xanh nhạt, hai tay khoanh trước ngực, nhìn ta từ trên xuống dưới với vẻ khinh miệt như muốn dùng ánh mắt giết chết ta.
“Là ngươi định lấy biểu ca ta đấy ư? Nhìn cũng chẳng ra gì, ta còn tưởng công chúa Hoa Quỳnh nổi danh sẽ đẹp đến đâu cơ.”
À, đầy ắp địch ý đây mà.
Ta đoán ra ngay, chắc là một bông đào rắc rối của Cố Nhung Đoan.
Châu Châu ghé sát tai ta thì thầm: “Đây là quận chúa Bình Lạc, cháu gái Thái hậu. Trước đây Thái hậu từng định kết đôi nàng với vương gia nhưng bị vương gia từ chối, thành ra đến giờ vẫn chưa lấy ai.”
Ồ, nghe đến đây thì hiểu rồi.
Ta mỉm cười nói, “Quận chúa Bình Lạc tự hào về nhan sắc của mình, trông người thế này, chắc thành thân từ lâu rồi nhỉ? Không biết là ai may mắn xứng với vẻ mỹ lệ của quận chúa?”
Lời vừa thốt ra, quận chúa Bình Lạc lập tức giận đến nhảy dựng lên.
Buồn cười thật, ai bảo công chúa là phải nhẫn nhịn, giữ vẻ đoan trang dịu dàng chứ?
Các tiểu thư coi *Nữ huấn*, *Nữ tắc* làm chuẩn mực hành xử, nhưng từ bé ta đã chẳng hứng thú.
Ta xinh đẹp thế này, cả đời ghét nhất là có người chê ta xấu.
“Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy sao? Ở Thịnh Quốc này, ngươi chẳng là công chúa gì hết!”
Ta gật gù, “À, đúng rồi, đúng rồi, ngươi nói phải lắm.”
“Ở Thịnh Quốc các ngươi, ta hẳn là Đoan vương phi, quận chúa hẳn là nên hành lễ với ta mới phải.”
Lêu lêu, tức chết ngươi chưa!
Ta không chỉ không chịu nổi ai chê ta xấu, mà còn là kiểu người thù dai, nhất định phải trả đũa cho hả dạ.
Nói năng khó nghe? Ta sẽ đâm thẳng vào chỗ đau của ngươi.
“Ngươi là đồ tiện nhân!”
Quận chúa Bình Lạc lập tức giơ tay định đánh ta, nhưng Châu Châu đã nhanh tay giữ lại.
Ta vừa liếc mắt thấy kiệu của Thái hậu đang rẽ ở góc xa, bèn kéo nhẹ tay Châu Châu rồi lập tức ngã xuống đất.
Châu Châu thấy vậy, liền khóc lóc thảm thiết, “Công chúa ơi, người không sao chứ? Quận chúa, sao người lại đánh công chúa…”
Xem kìa, đúng là đồng đội trời phú!
Muốn thua cũng khó.
“Bình Lạc, ngươi đang làm cái gì đấy?”
Thái hậu vén rèm kiệu, trông thấy cảnh tượng trước mắt, lập tức lườm Bình Lạc một cái sắc lẻm.
Rèm vừa mở, ta thấy Cố Nhung Đoan cũng ngồi trong xe.
Hắn lập tức xuống kiệu, nhẹ nhàng đỡ ta dậy, bàn tay ấm áp, khoé môi lộ ra một nét cười thoáng qua.
[Dám bắt nạt thê tử của ta à, kẻ nào làm ơn đến mà trông chừng cô nàng nữ phụ không não này đi!]
[Thê tử ta đúng là thông minh, khổ nhục kế này tuyệt diệu quá đi, đi trên con đường của trà xanh khiến trà xanh không còn đường để đi.]