“Rầm!”
Sau đầu ta đập mạnh xuống nền đá xanh, đau đến mức trước mắt hoa lên, kim tinh loạn xạ.
Bên tai vang lên tiếng khóc the thé của một nữ nhân: “Vương phi tỷ tỷ vì sao lại đẩy ta!”
Chuyện gì thế này?
Rõ ràng một khắc trước ta còn đang ở hiện trường cuộc thi tranh biện đại học, miệng lưỡi sắc bén đến mức khiến đối thủ câm như hến, vậy mà vừa mở mắt ra đã thấy mình nằm trong một viện tử cổ xưa?
“Hệ thống đâu? Bàn tay vàng đâu?”
Ta lẩm bẩm khe khẽ, giơ tay sờ lên sau đầu, lại chạm phải cảm giác dính nhớp, thật đúng là nhìn thấy m/á/u rồi.
1
“Vương phi giả vờ hồ đồ cái gì!”
Một nha hoàn mặc váy lụa xanh biếc chỉ thẳng vào mũi ta mà mắng.
“Giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt bao nhiêu người, ngài đẩy Liễu Trắc Phi xuống nước, giờ còn muốn giả vờ ngất sao?”
Ta nheo mắt lại.
Ngay khoảnh khắc đó, một cơn đau nhói ập tới, vô số ký ức ồ ạt tràn vào đầu.
Hóa ra ta đã xuyên không.
Ta xuyên thành chính phi của Tĩnh Vương triều Đại Lương, tên là Thẩm Tri Ý.
Còn mỹ nhân áo trắng trước mặt, toàn thân ướt sũng, khóc đến mức lê hoa đái vũ, chính là Liễu Như Yên, trắc phi được sủng ái nhất.
Xui xẻo thay, nguyên chủ chính là vì nhiều lần bị nàng ta hãm hại, cuối cùng u uất mà ch/ế/t.
“Ta… tỷ tỷ…”
Liễu Như Yên được hai nha hoàn đỡ lấy, thân hình mảnh mai run rẩy không ngừng.
“Thiếp thân biết gần đây vương gia thường ở trong viện của thiếp, nhưng tỷ tỷ cũng không thể…”
Hay cho một chiêu lấy lui làm tiến.
Ta nhìn gương mặt “mộc mạc” của nàng ta, đến cả mi giả cũng không trôi, suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
Diễn xuất này mà đặt vào giới giải trí hiện đại, e rằng đến vai trà xanh nữ phụ cũng khó chen chân.
“Muội muội.”
Ta chống tay vào giả sơn, chậm rãi đứng dậy.
Rồi đột ngột chỉ về phía tóc mai của nàng ta.
“Tóc của muội, sao lại không ướt?”
Tiếng khóc lập tức khựng lại.
Liễu Như Yên rõ ràng cứng người trong giây lát.
Đám nha hoàn đứng xem xung quanh cũng đồng loạt sững sờ.
Ta lảo đảo bước đến trước mặt nàng ta.
Rồi đột ngột giơ tay quệt một cái lên gò má nàng.
“Ồ.”
“Phấn son này chống nước à?”
“Rơi xuống nước mà vẫn không trôi, muội dùng đồ của tiệm nào vậy?”
“Giới thiệu cho ta với?”
“Ngươi… ngươi nói bậy cái gì!”
Sắc mặt Liễu Như Yên biến đổi trong chớp mắt.
Nhưng rất nhanh, nàng ta lại đổi sang bộ dạng nước mắt lưng tròng.
“Tỷ tỷ đẩy muội xuống nước còn chưa đủ, giờ lại muốn sỉ nhục muội sao?”
“Đẩy muội?”
Ta cúi đầu nhìn đôi tay gầy guộc của mình, gầy đến mức trông chẳng khác nào móng gà.
“Muội thấy với cái thể trạng này của ta, có đẩy nổi muội không?”
Nói xong, ta đột ngột túm lấy cổ tay nàng ta, kéo về phía giả sơn.
“Nào.”
“Chúng ta thử diễn lại tại chỗ một lần.”
Liễu Như Yên không ngờ ta lại đột nhiên ra tay, theo bản năng liền vùng vẫy.
Ta lập tức buông tay.
Thân thể nàng ta loạng choạng ngã về phía sau.
“Trắc phi cẩn thận!”
Đám nha hoàn kinh hô, vội vàng lao tới đỡ.
Ta đứng nguyên tại chỗ, giang tay ra.
“Thấy chưa?”
“Hoàn toàn không đẩy nổi mà.”
“Chuyện gì xảy ra vậy?”
Một giọng nam lạnh lẽo vang lên từ hành lang.
Đám đông đứng xem tự động tách sang hai bên.
Một nam nhân khoác cẩm bào màu mực đứng chắp tay phía sau, hàng mày kiếm sắc bén, đôi phượng nhãn bên dưới quét tới như sao lạnh.
Ký ức của nguyên chủ lập tức hiện lên trong đầu ta.
Đây chính là Tĩnh Vương Gia – Tiêu Cảnh Hành.
Liễu Như Yên lập tức nhập vai, thân thể mềm rũ như không xương, quỳ sụp xuống đất.
“Vương gia…”
“Thiếp thân chỉ là tới thỉnh an tỷ tỷ, không ngờ lại…”
“Vương gia!”
Ta nhanh hơn nàng ta một bước, cất tiếng trước.
“Ngài đến đúng lúc lắm.”
“Thiếp vừa học được một trò diễn mới.”
Nói rồi ta chỉ về vạt váy còn đang nhỏ nước của Liễu Như Yên.
“Ngài xem bộ y phục của trắc phi đi.”
“Ngâm nước thế này, ít nhất cũng nặng hai ba chục cân.”
“Với cánh tay cánh chân gầy guộc của thiếp, làm sao đẩy nổi?”
Ánh mắt Tiêu Cảnh Hành lướt qua ta rồi lại dừng trên người Liễu Như Yên.
Một lúc sau, hắn đột ngột hỏi:
“Trán nàng làm sao vậy?”
Lúc này ta mới nhớ ra sau đầu mình vẫn còn đang chảy m/á/u.
Ta tiện tay sờ một cái.
Cả bàn tay đỏ thẫm.
“À.”
“Vừa rồi có người từ phía sau đẩy thiếp, đầu đập vào giả sơn.”
Không gian lập tức tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy.