Ngày đầu ta nhập cung tham gia tuyển tú, Hoàng đế băng hà.Bị phái đi trông coi Hoàng lăng, thì Hoàng lăng sụp đổ.Lại bị đuổi đến ngự viên hoàng gia trồng rau bắt sâu, kết quả là toàn bộ hoàng cung ngộ độc thực phẩm.
Cuối cùng, ta bị đưa đến trước mặt Nh/i/ế/p chính vương.Quỳ dưới đất tròn nửa canh giờ, hắn mới chậm rãi cất lời:
“Ngươi… rất tốt.”
Ta yếu ớt ngẩng đầu: “?”
Hắn thong thả nói tiếp:“Nhân tài như ngươi, nếu không đem đi hòa thân với địch quốc, đúng là đáng tiếc…”
Trên Kim Loan Điện, ta quỳ trên nền kim chuyên lạnh lẽo, đầu gối sớm đã tê dại.Nh/i/ế/p chính vương Đại Yến – Tiêu Dịch đang ngồi bên long ỷ,ngón tay hờ hững, lúc gõ lúc ngừng, chậm rãi gõ lên tay vịn.
Ta không…
1
Trên Kim Loan Điện, ta quỳ trên nền kim chuyên lạnh lẽo, đầu gối đã sớm tê dại.
Nh/i/ế/p chính vương của Đại Yến Quốc, Tiêu Dịch, đang ngồi bên long ỷ.
Ngón tay hắn hờ hững gõ lên tay vịn, lúc có lúc không.
Ta không dám ngẩng đầu, chỉ có thể nhìn thấy vạt áo bào thêu bàn long của hắn, cùng đôi quan ủng màu đen lạnh lẽo.
Đó là màu của quyền lực, cũng là màu của cái ch/ế/t.
“Thẩm Tinh Lạc.”
Toàn thân ta run lên, vội vã cúi đầu thấp hơn.
“Thần nữ có mặt.”
“Ngẩng đầu lên.”
Ta cứng đờ nâng cổ, tầm mắt chậm rãi dời lên, cuối cùng dừng lại trên gương mặt hắn.
“Mười sáu tuổi, con gái Tư hộ An Châu.”
Hắn bình thản thuật lại lai lịch của ta, giọng nói không chút gợn sóng.
“Nhập cung chưa đầy ba tháng, khắc ch/ế/t tiên đế, khắc sập hoàng lăng, khắc đến mức trên dưới toàn cung nôn mửa tiêu chảy.”
Mỗi một chữ “khắc” vang lên, thân thể ta lại không sao khống chế được mà run rẩy thêm một lần.
Ta có thể nói gì đây?
Ta không nói được gì cả.
“Nh/i/ế/p chính vương điện hạ…”
Giọng ta đã nhuốm nức nở.
Khóe môi hắn khẽ cong lên một đường mờ nhạt.
“Bản vương không phải đang hỏi tội.”
“Bản vương là đang chỉ cho ngươi một con đường sáng.”
Hắn đứng dậy, từng bước từng bước tiến về phía ta.
“Bắc Địch lão khả hãn tuổi đã cao, vẫn còn thiếu một vị Vương phi.”
“Ngươi, đi.”
Ầm một tiếng, đầu óc ta trống rỗng.
Đi Bắc Địch? Hòa thân?
Gả cho một lão nhân được đồn đã ngoài bảy mươi tuổi, đủ để làm ông nội ta?
“Không… điện hạ… thần nữ…”
Ta nói năng lộn xộn, chẳng thành câu.
Hắn đã bước đến trước mặt ta, từ trên cao nhìn xuống.
“Phong hiệu, bản vương đã nghĩ sẵn cho ngươi rồi.”
“Công chúa An Bang.”
“Vì nước gánh lo, đó là phúc phận của ngươi.”
Một tờ thánh chỉ, vận mệnh của ta liền bị định đoạt.
Ta bị đưa trở về tiểu viện của các tú nữ.
Cửa phòng bị đẩy ra, Lâm Vãn Thanh bưng một bát trà nóng bước vào.
Nàng là tú nữ nhập cung cùng ta, cũng là người duy nhất từng đối với ta lộ ra thiện ý.
“Tinh Lạc, muội không sao chứ?”
Trong giọng nói của nàng tràn đầy quan tâm, là nỗi lo lắng ta có thể nhìn thấu.
Ta nhào vào lòng nàng, nước mắt cuối cùng cũng vỡ bờ.
“Vãn Thanh… ta phải làm sao đây… ta không muốn đi Bắc Địch…”
Nàng nhẹ nhàng vỗ lưng ta, giọng nói dịu dàng an ủi.
“Đừng sợ, uống một ngụm trà nóng sưởi ấm thân thể đã, rồi chúng ta cùng nhau nghĩ cách.”
Ta nhận lấy chén trà, trong lòng bàn tay truyền đến một tia ấm áp.
Nhưng chút ấm áp ấy, vẫn không thể xua tan khối băng giá nơi đáy lòng ta.
Ta nhìn nàng, lệ đã nhòe mi.
“Vãn Thanh, cảm ơn tỷ. Chỉ có tỷ còn chịu để ý đến ta.”
Nàng mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại có phần cứng nhắc.
“Chúng ta là tỷ muội tốt, đừng nói những lời ấy.”
Nàng giục ta: “Uống nhanh đi, kẻo nguội mất.”
Ta nâng chén trà, đưa sát đến môi.
Một mùi hạnh nhân đắng thoang thoảng, len thẳng vào chóp mũi.
Động tác của ta chợt khựng lại.
Thuở nhỏ, ta từng lỡ ăn phải hạnh nhân đắng, mùi vị ấy, cả đời này ta không thể quên.
Đó là mùi của độc dược.