Sau khi đọc xong tám trăm cuốn thoại bản trạch đấu, ta đã gả vào Vương phủ.
Ngày thành hôn, ta bảo mẫu thân đưa theo hàng trăm nha hoàn, hộ vệ đi theo làm của hồi môn.
Kẻ th.i.ế.p thất định h.ã.m hại ta thông d.â.m để cướp ngôi vị Vương phi, đã bị hộ vệ ném thẳng lên giường của gã nam nhân bị trúng xuân dược, tự làm tự chịu.
Làm Vương phi được hai tháng, ta đã tra xét tận cửu tộc của tất cả mọi người trong phủ, bao gồm cả Vương gia.
Đến cả một khoản nợ hỗn loạn từ vụ làm vỡ bình hoa năm ngoái cũng bị ta lật lại, khiến vị Trắc phi đang định h.ã.m hại ta tham ô công quỹ tức tới mức nghiến nát cả răng.
Hai năm ở Vương phủ, ta gặp núi mở đường, gặp nước bắc cầu, tính kế ngược lại tất cả những kẻ tính kế mình.
Cho đến khi nguyên nữ chính - bạch nguyệt quang của Vương gia vào phủ.
Ả ta với vẻ ngoài yếu đuối thanh cao hẹn ta dạo chơi hoa viên, muốn diễn một màn kịch bị ta đẩy ngã vào giả sơn.
Thế nhưng khi ả kéo ta đâm sầm vào giả sơn, biểu cảm sở cầu bất đắc trên mặt ả lập tức vặn vẹo.
"Không phải chứ, ngươi có bệnh à! Nhà ai lại dùng cỏ khô đắp thành giả sơn trong vườn bao giờ!"
--- 1 ---
Ôn Thời Vũ không dám tin vào mắt mình, đưa tay sờ vào ngọn giả sơn làm bằng cỏ khô:
"Hòn Linh Bích thạch mà Vương gia bỏ trọng kim mua về đâu rồi?"
"Tất nhiên là ở trong viện của Vương gia rồi."
Nha hoàn của ta nhẹ nhàng nhấc những bao cát làm bằng cỏ khô lên, đặt từng cái về chỗ cũ.
"Lớp vải bọc bao cát này trông rất giống đá Linh Bích đúng không?"
"Ở phủ đệ nọ từng xảy ra một vụ bê bối, phu nhân và hộ vệ mượn hòn giả sơn khuất nẻo lại kích thích, lén lút qua lại suốt mấy năm trời."
"Trong Vương phủ hộ vệ nhiều, th.i.ế.p thất cũng nhiều, bản Vương phi làm sao có thể không thay hòn giả sơn này đi cơ chứ?"
Giả sơn làm bằng cỏ khô, đừng nói là hai người làm chuyện kịch liệt, chỉ cần tựa vào một cái là đổ ngay, tuyệt đối không thể làm được bất kỳ chuyện cẩu thả nào.
Chẳng biết có phải vụ tư thông ở giả sơn đã khơi gợi cảm hứng cho Ôn Thời Vũ hay không.
Hạ nhân tới báo, Ôn Thời Vũ rơi xuống nước, thân là Vương phi, ta đương nhiên phải đi xem sao.
Thế nhưng trong đầm sen, ngoại trừ gã biểu ca đang kêu cứu thì chẳng thấy ai khác.
Ta nhìn gã biểu ca phong lưu lãng đãng kia, mắng: "Diễn cái gì thế? Cái đầm sen này nước chưa cao đến nửa người, quản không được cái chân thứ ba, thì hai cái chân kia cũng không đứng dậy nổi à?"
Biểu ca ướt sũng, y phục xộc xệch đứng dậy, định tiến về phía ta.
Sau đó, gã bị mười hộ vệ và tám nha hoàn chặn lại.
Khoảng cách xã giao vượt quá năm trượng.
Nhưng Ôn Thời Vũ vẫn tìm cách tung tin đồn nhảm.
"Vương phi, người và biểu thiếu gia đang làm gì vậy?"
Trong lòng ta thầm cạn lời: Ba cái chân của gã cộng lại cũng chẳng dài nổi năm trượng, gã có thể làm gì ta được chứ?
Nhưng khi mở miệng, ta lại nói: "Biểu thiếu gia nghe tin Ôn tiểu thư thân thể yếu nhược, muốn đích thân đào ngó sen để hầm canh cho ngươi đấy."
Dường như không lường trước được việc ta không những không tự giải thích, mà còn kéo ả xuống nước.
Lời thoại chuẩn bị sẵn của Ôn Thời Vũ nghẹn lại nơi cổ họng, biểu cảm trên mặt bắt đầu sụp đổ.
Nửa ngày sau, ả mới lắp bắp nói: "Vương phi nói đùa rồi, ta và biểu thiếu gia không hề thân thiết, sao hắn có thể vì ta mà đào ngó sen. Huống hồ ta cũng không thích ăn ngó sen."
Chẳng cần ta phải lên tiếng, nha hoàn đã cầm sổ sách ra đọc:
"Ôn Trắc phi sáng nay dùng một bát bột ngó sen dát vàng, bữa trưa hôm qua uống một bát canh lớn ngó sen hầm sườn lợn và hoàng kỳ, năm ngày trước ăn nửa đĩa ngó sen trộn..."
Ôn Thời Vũ lộ ra vẻ mặt như thấy ma, biểu cảm hoàn toàn không giữ nổi nữa.
"Thời Vũ!"
Vương gia mang theo một luồng gió lao tới, đỡ lấy vòng eo mảnh khảnh của ả.
"Sắc mặt nàng sao lại nhợt nhạt thế này? Vương phi lại bắt nạt nàng rồi sao?"
Nửa câu đầu hắn dành cho Ôn Thời Vũ đầy dịu dàng như nước, nửa câu sau quay sang nhìn ta với ánh mắt như dao.
"Vương... Vương gia..." Ôn Thời Vũ chưa nói lệ đã rơi, một tiếng "Vương gia" gọi ra vô cùng bi thiết, như thể phải chịu uất ức thấu trời.
Ta không có cách nào làm thời gian quay ngược lại.
Nhưng ta có họa sư và vẹt.
"Lên đi, biểu diễn cho họ thấy."
2.
Ta vừa hạ lệnh, họa sư liền dâng lên từng bức họa phác thảo đơn giản, con vẹt thì lặp lại các đoạn đối thoại, mọi chuyện vừa xảy ra được tái hiện lại một cách sống động trước mặt Vương gia.
Biểu cảm của Vương gia đông cứng lại.
Hắn nhìn gã biểu ca mình đầy bùn đất đứng cách xa năm trượng, lại nhìn vào cuốn sổ sách nha hoàn đưa tới trước mắt.
Cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người ta.
Ta mỉm cười duyên dáng: "Vương gia, biểu thiếu gia hôm nay làm thế nào vào được trong phủ, lại bị người ta mua chuộc ra sao, ngài có muốn xem bằng chứng luôn không?"
Tiếng khóc của Ôn Thời Vũ nghẹn lại, ả tái mặt nhìn ta một cái, rồi yếu ớt ngã vào lòng Vương gia.