3.
Đám nha hoàn sợ đến mức im như thóc, vội vàng vâng dạ.
Ôn Thời Vũ bị quấn trong chăn như một con tằm sắp xuống mồ, vừa nóng vừa bí bách, ả muốn phản bác, muốn hét lên.
Nhưng bị ta dùng một câu "đều là vì tốt cho ngươi" chặn họng toàn bộ.
Ả chỉ có thể trơ mắt nhìn cửa sổ bị đóng đinh chếc, sách vở bút mực bị dọn sạch...
Chỉ mới năm ba ngày, Ôn Thời Vũ đã sắp phát đ.i.ê.n rồi.
Không được xuống giường, không được hít thở không khí, không có gì giải khuây, trong phòng tràn ngập mùi thuốc nồng nặc và mùi mồ hôi của chính mình.
Ả cảm thấy mình không bệnh cũng sắp bị nhốt cho ra bệnh rồi.
Ngay lúc Ôn Thời Vũ bị ngột ngạt đến mức hoa mắt c.h.óng mặt, trong lòng tích tụ một cục hỏa khí không có chỗ phát tiết.
"Thời Vũ!" Giọng nói của Vương gia tràn đầy sự nhớ nhung vang lên.
Ôn Thời Vũ như nghe thấy tiếng nhạc trời!
Ả cố gắng nặn ra hai giọt nước mắt, chuẩn bị sẵn biểu cảm uất ức nhất, nhìn ra phía cửa.
Sau đó, ả nhìn thấy ta.
Ta dùng khăn tay che mũi miệng đứng đợi ở cửa.
Vương gia lao vào trước nhất, bị luồng không khí vẩn đục nóng hầm hập trong phòng làm cho khẽ chau mày.
Ánh mắt hắn dừng lại trên giường, chỉ thấy Ôn Thời Vũ tóc tai bù xù, mặt đỏ bừng, ánh mắt đờ đẫn, quấn trong lớp chăn dày cộm.
Đúng là bộ dạng "bệnh nặng".
"Chuyện này là sao? Sao lại bệnh nặng đến mức này?" Vương gia nhìn về phía ta đang đứng ở cửa.
Tất nhiên ta sẽ không nói cho hắn biết, tóc Ôn Thời Vũ bù xù là do nằm ngủ, mặt đỏ bừng là do nóng, còn ánh mắt đờ đẫn là do bị ngộp.
Ta chỉ lộ vẻ mặt đầy lo lắng và tận trách: "Vương gia, Ôn Trắc phi bệnh tình trầm kha, phủ y nói rồi, nhất định phải nghiêm túc tĩnh dưỡng."
Ta nói câu nào cũng có lý, chữ nào cũng quan tâm, ai cũng không bắt lỗi được.
Ôn Thời Vũ cuối cùng cũng tìm được cơ hội, mang theo tiếng khóc, dùng hết sức bình sinh để tố cáo.
"Vương gia! Không phải đâu... Vương phi nàng ta... nàng ta đang giam lỏng th.i.ế.p!"
"Nàng ta không cho th.i.ế.p xuống giường, không cho mở cửa sổ, không cho th.i.ế.p làm bất cứ việc gì!"
"Th.i.ế.p... th.i.ế.p sắp ngạt chếc rồi! Nàng ta căn bản không phải quan tâm, nàng ta là muốn hành hạ th.i.ế.p mà! Vương gia!"
Ả gào lên thảm thiết, cố gắng khơi gợi lòng thương xót và sự phẫn nộ của Vương gia.
Ta thong thả nói: "Hèn nhát giấu bệnh là không nên. Vương gia, phủ y nói bệnh của Ôn Trắc phi có lẽ sẽ lây lan, người... vẫn là đừng nên tới quá gần."
Trong phòng, ngoại trừ Ôn Thời Vũ, chỉ có Vương gia.
Ta và tất cả hạ nhân đều đứng ngoài cửa.
Cứ như thể sợ bị lây bệnh vậy.
Vương gia đột ngột hất tay Ôn Thời Vũ ra, lùi lại hai bước.
Vẻ mặt hắn có chút hoảng hốt: "Nàng đã bệnh rồi thì hãy nghe theo sự sắp xếp của Vương phi, tịnh tâm điều dưỡng. Bổn vương... bổn vương hôm khác sẽ lại tới thăm nàng."
Ôn Thời Vũ gần như không tin vào tai mình, một luồng huyết khí xộc thẳng lên đầu, mắt nổ đom đóm.
Thấy Vương gia quay người rời đi, ả cuống cuồng muốn đứng dậy kéo hắn lại.
Nhưng vì mấy ngày không xuống giường, ả nhất thời chân mềm nhũn, đứng không vững, ngã nhào xuống đất.
"Vương gia! Th.i.ế.p..." Ả còn muốn vùng vẫy lần cuối.
Vương gia chạy càng nhanh hơn, giọng điệu không cho phép nghi ngờ:
"Nàng đã bệnh đến mức không xuống nổi giường thì cứ lo mà dưỡng bệnh đi. Vương phi, vất vả cho nàng rồi, ở đây ngột ngạt quá, chúng ta đi thôi."
Ta ôn thuận đáp: "Vâng."
Trước khi quay người rời đi, ta nhìn Ôn Thời Vũ đang trợn tròn mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội, tức đến mức suýt ngất ngư, lộ ra một nụ cười cực nhạt, chỉ có hai chúng ta mới hiểu.
Nụ cười đó như muốn nói: Đã nói ngươi thể nhược đa bệnh, bản Vương phi nhất định sẽ "chăm sóc" ngươi thật tốt.
Trơ mắt nhìn Vương gia và ta rời đi, bỏ lại mình ả trong cái "nhà giam" kín không kẽ hở này, Ôn Thời Vũ chỉ cảm thấy cổ họng ngọt lịm, một luồng tanh nồng dâng lên, lại bị tức đến mức ngất xỉu lần nữa.
Nói ả thể nhược, quả nhiên là nhược thật.
Ôn Thời Vũ bị tổn thương nguyên khí, phải nghỉ ngơi tịnh dưỡng suốt ba tháng.
Khi xuất hiện trở lại, cả người ả gầy đi một vòng, ánh mắt nhìn ta hận không thể ăn tươi nuốt sống.
Khóe miệng ả treo nụ cười đắc thắng, dáng vẻ như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Đêm đó, Vương gia - người vốn mấy tháng nay không hề ghé qua phòng ta qua đêm - đột nhiên tới.
Cách một bức tường người gồm mười nha hoàn, ta vô cùng hiền thục nói:
"Vương gia, th.i.ế.p thân đang đến kỳ nguyệt sự, không tiện hầu hạ, nhưng hôm nay đã nạp thêm hai vị mỹ nhân vào phủ cho người."